30 NGÀY THỬ VIỆC
Tác giả: Bảo Kris
Ngày thử việc thứ 13 của Vũ Hạo cũng đến, hôm nay cậu chưa gặp Tử Đằng vì có lẽ anh ta cũng bận về việc Tử Ngôn về nữa. Vũ Hạo cũng đã được gặp mặt Tử Ngôn khi anh ta đến phòng thiết kế trao đổi một số công việc. Vũ Hạo hơi ngạc nhiên vì Tử Đằng có nhiều nét rất giống Tử Ngôn. Nếu không chênh lệch về tuổi tác thì cả hai giống như anh em song sinh.
Vũ Hạo cũng không nhắn tin cho Tử Đằng vì sợ làm phiền hắn ta. Cậu cũng tập trung làm việc của mình. Lâm Phong không muốn nhớ lại chuyện cũ, anh ta cũng theo sát công việc, đồng thời hướng dẫn Vũ Hạo làm tốt bản thiết kế của cậu.
…………
Ngày làm việc cũng mau chóng trôi qua, dường như ai cũng nhớ là buổi tối có tiệc của công ty. Như thường lệ, mọi nhân viên sẽ tập trung đến một nhà hàng đã được đặt trước. Bữa tiệc này không chỉ đơn thuần là chào mừng Tử Ngôn mà còn chúc mừng cho dự án của họ đã bước đầu thành công.
Tối đó
Tử Đằng cùng Tử Ngôn đến bữa tiệc, sau khi công bố lý do của bữa tiệc thì mọi người vui vẻ nói chuyện với nhau. Không khí trở nên ồn ào, Vũ Hạo cảm thấy lạc lõng giữa chốn đông người. Vì cậu ta đã không nói chuyện với ai, nên bữa tiệc này làm cậu càng rụt rè hơn. Cậu nhìn Tử Đằng phía xa rồi lui dần ra phía lan can. Không ngờ lúc này Lâm Phong đã đứng phía bên ngoài đó từ khi nào.
"Ủa, quản lý Lâm, sao anh không vào bên trong?"
"Còn cậu sao cũng ra ngoài đây?"
Bị hỏi ngược lại, Vũ Hạo chỉ mỉm cười rồi đáp..
"Tôi không được vui"
Lâm Phong uống ngụm rượu trên ly rượu mà anh ta cầm trên tay, nhìn vào phía sảnh trong.
"Cậu có thấy bản thân mình lúc nào cũng như ở trong bóng tối hay không?"
"Dạ? Sao ạ?"
Vũ Hạo ngây ngô hỏi lại vì cậu không hiểu ý của Lâm Phong nói gì…
"Có bao giờ cậu muốn Tử Đằng công khai yêu cậu không?"
Câu hỏi đó khiến Vũ Hạo buồn rượu đi, cậu cũng nhìn vào trong sảnh, nhìn về phía Tử Đằng đang cười nói với mọi người.
"Tôi biết, anh ấy không hề yêu tôi. Chỉ là tôi đang chạy theo anh ấy mà thôi."
Vũ Hạo với đôi mắt long lanh quay lại nhìn Lâm Phong, cậu cười với anh ta..
"Có phải tôi ngốc lắm đúng không?"
Lâm Phong bật cười với cái ngốc nghếch thật sự của cậu…
"Ngốc, ngốc... lắm, không khéo tôi cũng lấy bệnh ngốc như cậu mất. Thật sự khó có thể ngừng yêu một người"
Lâm Phong vừa nói, ánh mắt của anh ta lại hướng đến Tử Ngôn. Hớp rượu cay nồng nuốt xuống cổ họng của anh ta.
………….
Để buổi tiệc diễn ra không nhàm chán, Tử Ngôn đã mạnh dạn đề nghị mọi người chơi một trò chơi. Mỗi phòng ban cử ra một người đại diện để chơi trò chơi. Lúc này nghe tiếng nói phía trong vang lên, Lâm Phong cùng Vũ Hạo đi vào trong sảnh. Mọi người tập trung về phía Tử Ngôn, sau khi Tử Ngôn phổ biến luật chơi thì các phòng ban lần lượt cử người lên trên sân khấu nhỏ.
Đến phòng thiết kế, vì Vũ Hạo từ trước tới nay lúc nào cũng rụt rè nên Lâm Phong liền hô tên cậu thật lớn.
"Vũ Hạo
- phòng thiết kế sẽ lên chơi"
Vũ Hạo giật nảy mình quay qua nhìn Lâm Phong..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!