Chương 12: Ngày Thứ 12

30 NGÀY THỬ VIỆC

Tác giả: Bảo Kris

Sáng sớm, Tử Đằng vẫn còn ngủ vùi trong chăn ấm thì hắn bị đánh thức bởi tiếng nước chảy trong nhà tắm. Tử Đằng mở hé mắt ra để quan sát. Lúc này đang trong phòng của Vũ Hạo, hắn nhìn lại phía cửa nhà tắm, thấy bóng của Vũ Hạo phía sau tấm cửa kính mờ. Lúc này cậu đang tắm bên trong, Tử Đằng chống tay lên phía đầu và hướng mắt nhìn vào bóng Vũ Hạo qua lớp cửa kính.

Cho đến khi thứ kia dưới hạ bộ của hắn trỗi dậy thì lập tức Tử Đằng quăng tấm chăn trên người ra, hắn đứng dậy và hướng bước chân đến cửa nhà tắm.

Cửa phòng tắm không hề khoá, Tử Đằng đưa ta đến núm vặn và cánh cửa lập tức mở ra. Vũ Hạo bị làm cho giật mình, quay lại và theo phản xạ lấy tấm khăn gần đó kéo về phía mình.

"Tử Đằng…. anh…"

Tử Đằng đi nhanh hơn đến chỗ Vũ Hạo, không để cậu nói thêm lập tức chặn câu nói bằng một cái hôn sâu. Cự vật của Tử Đằng cứng và nóng cạ vào giữa hai bên đùi của Vũ Hạo. Nước ấm xả thẳng vào hai cơ thể bọn họ. Trong lúc này Vũ Hạo đỏ ửng mặt, rời môi của Tử Đằng ra, lúc này cậu cảm thấy người đàn ông trước mặt cậu đang khiến cậu mất tự chủ. Cảm giác muốn được yêu và muốn được gần gũi lại trỗi lên trong lòng như một bản năng.

Tử Đằng nhìn khuôn mặt ửng đỏ, những hạt nước không xoá đi được sự gợi cảm của Vũ Hạo lúc này. Hắn thực sự bị cậu làm cho không còn kiềm chế được, chỉ muốn đem cậu ra mà vò nát trong lòng bàn tay.

Tử Đằng siết vòng tay vào cơ thể Vũ Hạo, hắn hôn mạnh lên môi và dần dần trượt xuống điểm hồng trên ngực cậu. Lúc này  môi hắn còn nóng hơn cả nước ấm trên vòi hoa sen đang chảy xuống cơ thể họ. Hắn mút mạnh đầu ngực cậu, khiến cậu run lên, tê rầm rầm đầu ngực mà chạy dọc, lan toả khắp người. Phía dưới tiểu cự vật cũng trỗi dậy và cạ vào thân cự vật của hắn.

Trong tiếng nước chảy có tiếng thở gấp gáp của Vũ Hạo…

"Tử Đằng….ư….ư…. đừng... mà....."

Hắn theo hơi thở của cậu mà càng hôn manh lên ngực hơn, một tay miết đầu ngực đến đỏ ửng, tay còn lại sờ đến cặp mông tròn căng của cậu mà nhào nắn. Đến khi hắn trượt ngón tay đến giữa kẽ mông, Vũ Hạo rướn người lên, áp sát vào cơ thể hắn..

"Đừng mà…. anh làm nữa, em sẽ không đi làm được mất"

Tử Đằng không nghe bất cứ lời câu xin nào từ phía Vũ Hạo, hắn kéo người cậu xoay lại và lập tức tách hai chân cậu ra. Hắn ấn thắt lưng khiến cậu hơi cúi xuống, dùng hai tay nâng phần hông lên. Vũ Hạo di chuyển chậm, có ý bảo Tử Đằng đừng làm nữa. Nhưng đã quá trễ vì hắn đang hừng hực dục tình trong lòng. Hắn đưa cự vật để ngay cửa huyệt mật mà đẩy vào. Vũ Hạo cố rướn người và di chuyển hông để không bị đau. Tử Đằng kéo Vũ Hạo trở lại khi cự vật đã vào hết bên trong.

Hắn ôm sát người cậu về phía hắn..

"Vũ Hạo... anh... anh…. thích em"

Vũ Hạo nghe được câu nói đó của Tử Đằng, cậu lại mềm người ra, không cố gồng như nãy nữa.

Động tác bắt đầu đều đặn dần, cả hai hòa hợp với nhau. Tử Đằng chuyển động hông của hắn và tiến ra vào ở chỗ đó. Vũ Hạo không còn đau nữa, cậu thấy thoải mái hơn vì động tác chậm rãi của Tử Đằng. Vòi nước bị khoá lại, không còn tiếng nước chảy, chỉ có tiếng da thịt va chạm nhau phát lên đầy gợi dục.

Vũ Hạo thở trong tiếng rên, đôi môi mỏng cắn lại, tay cậu đặt trên bồn rửa mặt, cứ thế để cho Tử Đằng thao túng từ phía sau. Hắn muốn nhìn gương mặt cậu lúc này, bèn rút cự vật ra, xoay người cậu trở lại rối nhấc một chân của Vũ Hạo lên. Áp cậu vào vách tường và hắn lập tức đẩy mạnh vào bên trong cậu.

"A….. Tử Đằng... sâu quá rồi…."

Tử Đằng cắn nhẹ lên môi cậu….

"Em thích chứ?"

Vũ Hạo gật gật đầu… "Dạ... thích.."

Nơi đó như siết chặt cự vật của Tử Đằng, hắn có những khoái cảm đặc biệt đối với Vũ Hạo. Dường như khác hẳn những người mà hắn từng làm tình trước đây. Trong lúc này đây hắn mới thực sự thấy được điều đó. Khác hẳn cùng cậu làm tình những lần trước. Tử Đằng đã cố kiềm chế mình nhưng không thắng được sự kích thích vô độ mà cậu mang đến cho hắn lúc này. Hắn thực sự ngã gục trong tiếng rên khẽ của cậu. Cho đến khi hắn rút cự vật ra, dòng dịch trắng chảy ra giữa hai chân Vũ Hạo.

Tử Đằng như con sói quỵ lụy trước trước một con thỏ con.

"Chết tiệt, anh ra mất rồi"

Vũ Hạo bật cười khi thấy Tử Đằng dừng lại giữa chừng, cậu còn chưa đến vạch đích. Vũ Hạo vo vo mái tóc rồi cắn nhẹ lên xương quai xanh Tử Đằng.

"Anh định làm chết em hay sao?"

Hắn ừ nhẹ trong cổ họng.. "Ừ... thực sự là muốn làm chết em lúc này, em thực sự đang làm anh không kiềm chế được đấy"

Vũ Hạo cho nước ấm xả ra, họ đứng giữa làn nước ấm. Cậu ấy một ít dầu gội ra tay rồi vo vo lên mái tóc của hắn…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!