Chương 11: Ngày Thứ 11

30 NGÀY THỬ VIỆC

Tác giả: Bảo Kris

Vũ Hạo…. Vũ Hạo…. chờ tôi…"

Vũ Hạo giật mình, dừng bước chân vào trong thang máy. Cậu chú ý đến hướng người gọi mình. Đó là Tuệ Nhi, cùng là nhân viên thử việc phòng thiết kế. Đây là lần đầu tiên cậu nghe một người đồng nghiệp gọi tên mình với giọng khẩn cấp như vậy. Hôm nay là ngày làm việc thứ 11, đã đi qua một phần ba thời gian quãng được làm việc ở TRẦN GIA rồi. Vũ Hạo nhìn thang máy đi lên, cậu không đi vào mà chờ Tuệ Nhi xem cô ấy có việc gì mà phải gọi tên cậu gấp như thế.

Khi Tuệ Nhi đến chỗ Vũ Hạo, khuôn mặt lo lắng, hớt hải…

"Vũ Hạo... cậu... cậu cho tôi mượn điện thoại với. Tôi để quên điện thoại ở nhà rồi. Mà lúc sáng khi đi tôi quên nhắc mẹ tôi một chuyện"

Vũ Hạo không có gì làm thắc mắc hay nghi ngờ, cậu liền đưa điện thoại của mình cho Tuệ Nhi. Cô ta cười với cậu rồi cầm chiếc điện thoại và vờ như bấm một dãy số. Sau đó đưa lên tai và nói chuyện, cùng lúc cô ta ra hiệu cho Vũ Hạo bấm thang máy để cùng đi lên. Vũ Hạo vô tư và quay đến chỗ thang máy rồi bấm nút. Cậu cũng không để ý Tuệ NHi phía sau. Trong lúc này Tuệ Nhi đã để điện thoại ra khỏi tai và vội vã đi vào mục tin nhắn rồi xóa đi tin nhắn giữa cậu và Trương Mẫn nhắm với nhau chiều tối hôm qua.

Khi thang máy vừa mở ra cũng là lúc Tuệ Nhi  trả điện thoại lại cho Vũ Hạo rồi cảm ơn rối rít. Cả hai vào thang máy và Tuệ Nhi cũng bắt chuyện với Vũ Hạo về công việc trên công ty. Vũ Hạo nghĩ rằng chắc mọi người đã hiểu cậu hơn nên sẽ không còn như những ngày đầu vào làm nữa. Cậu cũng vui vẻ trò chuyện cùng Tuệ Nhi cho đến khi lên đến văn phòng. Lúc này trong phòng cũng chưa có nhiều người. Lâm Phong cũng chưa đến, cậu cũng thong thả đi về bàn làm việc.

Tinh thần hôm nay có vẻ phấn chấn nên sau khi dọn dẹp bàn một chút, cậu liền đi lấy một ly cà phê ở máy pha tự động cuối hành lang.

Khi vừa đi ra ngoài, lúc này Trương Mẫn cũng vừa tới. Vũ Hạo nhớ đến những lời xin lỗi làm hoà của Trương Mẫn chiều hôm qua. Cậu vui vẻ mỉm cười thân thiện với cô ấy. Nhưng sự đáp trả của Trương Mẫn lúc này là ánh mắt liếc nhìn một cái, miệng không hề cử động. Đi ngang qua mặt Vũ Hạo khiến cậu cảm thấy lạnh người và thực sự lạ lùng. Nhưng rồi Vũ Hạo cũng quên đi vì cậu quá quen với điều đó.

Vũ Hạo đến chỗ máy cà phê và đứng tần ngần ở đó một lúc. Vì cậu nhớ lại nụ hôn của Tử Đằng hôm qua trong phòng làm việc mà cứ ngẩn người. Đến khi ly và phê trà ra ngoài làm bỏng ngón tay của cậu thì Vũ Hạo mới giật nảy mình. San cà phê sang cốc khác vì quá đầy, cậu nghĩ sẽ mang cho Trương Mẫn một ly lúc mà cậu đem trả lại tài liệu hôm qua cô ấy nhờ cậu cất giúp. Điều đó sẽ giúp mối quan hệ của cả hai tốt hơn.

Vũ Hạo cầm hai ly cà phê đi về văn phòng. Vừa bước vào cậu thấy trong phòng có khá nhiều người, Lâm Phong cũng đã đến và ngay cả Tử Đằng cũng có mặt. Cậu đi gần hơn, thì thấy Trương Mẫn đang khóc…

"Đó là công sức của tôi, có người đã ăn trộm mất bản thiết kế của tôi. Lần trước bản thiết kế đã bị xé nát, còn lần này thì mất hết rồi. Như vậy sao có thể công bằng với tôi"

Lúc này Tuệ Nhi đứng bên cạnh lên tiếng

"Quản Lý Lâm, hay anh kiểm tra lại camera đi. Nếu có kẻ trộm, chắc chắn camera sẽ quay lại được"

Vũ Hạo vội đặt ly cà phê xuống bàn. Tay cậu lấy chiếc điện thoại để mở tin nhắn hôm qua ra xem. Nhưng lúc này hộp thư đã không còn tin nhắn của Trương Mẫn nữa. Lúc này Tuệ Nhi nhìn cậu và cô ta cười nhếch miệng. Vũ Hạo dường như đã hiểu ra việc vì sao Tuệ Nhi lại mượn điện thoại mình lúc nãy.

Mọi người trong phòng đều nói với Lâm Phong muốn xem lại camera để tìm ra thủ phạm gây ra điều này với Trương Mẫn. Trương Mẫn lúc này khóc sưng mắt, ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Vũ Hạo. Trong lúc này Vũ Hạo mới thực sự sợ cái người ta gọi là lòng người. Nếu kiểm tra camera thì chắc chắn lỗi là do cậu, nhưng

"Lâm Phong, cậu check camera thử xem chuyện này là như thế nào"

Lâm Phong cười nhẹ một cái. Anh ta gật đầu nhưng rồi lại nói ngụ ý với Tử Đằng.

"Thế tôi công khai cho mọi người xem ở đây luôn nhé!"

Tử Đằng bỗng nhớ đến việc hôm qua anh ta hôm Vũ Hạo ở văn phòng này. Đơn giản là hắn không hề muốn ai biết điều đó. Tử Đằng mặt lạnh lại.

"Mọi người về làm việc của mình đi. Chuyện này Lâm Phong kiểm tra camera rồi thông báo."

Tuệ Nhi lúc này cau có nói "Sếp à, sếp không điều tra cho kỹ càng, chuyện này đồn ra ngoài thì không phải TRẦN GIA mấy tín sao. Trước đây Trương Mẫn đã bị xé thiết kế một lần rồi. Nếu không tìm ra kẻ làm điều đó thì …."

Tuệ Nhi chưa nói hết câu, Lâm Phong đã ngắt lời "Cô yên tâm, kẻ đó sớm muộn cũng bị vạch trần mà thôi"

Tuệ Nhi toát mồ hôi khi Lâm Phong nhìn cô ta bằng ánh mắt, mỉa mai,  coi thường.

Vũ Hạo đứng ở bàn làm việc, cậu không ngừng nhìn vào ngăn bàn đang khoá. Nếu giờ mở ra, mọi người thấy tập tài liệu bên trong thì chẳng khác nào cậu chính là kẻ trộm. Sẽ chẳng ai tin lời cậu nói là Trương Mẫn nhờ cậu cất đi cả.

Mọi người ai nấy về bàn làm việc của mình mà vẫn chưa thôi bàn tán xôn xao việc ai là người hại Trương Mẫn. Tuệ Nhi ngồi lại bàn cùng Trương Mẫn, cả hai nói to nhỏ điều gì đó rồi cả hai cũng trở về chỗ ngồi của họ.

…………

Tử Đằng về phòng, Lâm Phong cũng đi theo. Khi vào phòng Tử Đằng còn chưa kịp ngồi xuống ghế thì Lâm Phong nói phía sau..

"Cậu biết việc này ai làm không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!