Chương 10: Ngày Thứ 10

30 NGÀY THỬ VIỆC

Tác giả: Bảo Kris

Sáng sớm như thường lệ, Vũ Hạo rời nhà đi làm và cậu không quên việc nhắn tin cho Tử Đằng, chúc hắn ta một buổi sáng tốt lành. Nhưng còn cậu lại chẳng nhận được bất cứ tin nhắn nào từ hắn ta. Vũ Hạo vào công ty, đang trong lúc đợi thang máy thì Lâm Phong cũng xuất hiện gần đó. Anh ta cũng đi đến chỗ Vũ Hạo. Cả hai chào nhau và nhớ lại cuộc nói chuyện hôm qua lúc đi uống rượu. Cả hai có phần ngượng ngùng nhưng điều đó lại khiến họ trở nên thân thiết.

Vũ Hạo không còn thấy được khoảng cách của một quản lý và nhân viên. Giữa Lâm Phong và Vũ Hạo rất thoải mái, họ nói chuyện không phải giữ ý hay sợ hãi kiểu nhân viên phải sợ sếp mình.

Cả hai đi vào trong thang máy, Lâm Phong hỏi Vũ Hạo mấy chuyện về công việc trên công ty. Vũ Hạo trả lời trong vui vẻ. Thang máy di chuyển lên trên, Lâm Phong đứng lùi lại phía sau Vũ Hạo và nhìn phía sau cổ cậu.

"Vũ Hạo, trên cổ cậu có gì vậy, hình như một con nhện con."

Chỉ là Lâm Phong trêu đùa cậu, nhưng ai ngờ anh ta lại nói đúng con vật mà Vũ Hạo sợ nhất. Cậu đứng hình và mặt tối sầm lại.

"Nhện ư….. nhện... nhện….."

Khuôn mặt Vũ Hạo làm Lâm Phong bật cười, anh ta định nói chỉ là trêu cậu thôi, nhưng thấy bộ dạng cậu quá ư là đáng yêu nên diễn sâu thêm chút nữa.

"Nó bò lên cổ áo cậu rồi, đứng yên đi, nó sẽ bò vào người cậu mất"

Vũ Hạo sợ hãi, lắp bắp cầu xin Lâm Phong..

"Anh bắt nó... bắt nó ra giúp... tôi với…"

Vũ Hạo vẫn đứng im không hề cự động, cậu nhắm chặt mắt lại và nói lại Lâm Phong..

"Bắt nó…. nhanh đi…."

Lâm Phong cười và đi sát đến cậu, anh ta đưa tay lên và dùng một ngón tay của mình chạm nhẹ lên cổ cậu. Điều đó làm Vũ Hạo kinh hãi nói lớn lên…

"Á... nó bỏ vào cổ tôi rồi…bắt nó đi Lâm Phong"

"Tôi đang cố, nó bò nhanh quá…"

Lâm Phong vẫn không nhịn được cười, anh ta đưa nhẹ ngón tay lên lướt lên gáy cậu rồi giả vờ như tóm được con nhện đó trên gáy cậu. "Đây cậu xem nè"

Lâm Phong kéo tay của Vũ Hạo, giả đặt con vật đó vào lòng bàn tay cho cậu. Vũ Hạo còn chưa kịp nhìn, cậu hất văng tay ra và và lao đến ôm chặt lấy Lâm Phong, đồng thờ hét lớn …

"Á….. vứt nó đi….."

Lâm Phong không nghĩ Vũ Hạo lại phải ứng mạnh như vậy. Vừa lúc cửa tháng máy mở ra. Lâm Phong chỉ là vỗ mấy cái lên lưng cậu ta rồi nói "Không sao, tôi ném nó đi rồi"

Cửa thang máy vừa mở, người đứng ngoài là Tử Đằng. Hắn ta đã đến từ rất sớm và có ý muốn đi ra ngoài nên đang đứng chờ. Cửa vừa mở, Tử Đằng nhìn thấy Vũ Hạo ôm chặt lấy Lâm Phong, còn anh ta quàng tay qua người cậu. Cả hai rời nhau khi thấy Tử Đằng. Lúc này cả 3 nhìn nhau, Tử Đằng không có chút phản ứng nào gọi là tức giận. Chỉ là anh ta không muốn ra ngoài nữa, quay lưng và đi trở lại vào phòng làm việc của mình.

Khuôn mặt Vũ Hạo lúc này vừa sợ lại vừa lo, nghĩ trong lòng. "Liệu rằng anh ấy nhìn thấy thế có giận hay không. Mình phải tìm Tử Đằng để giải thích"

Lâm Phong còn chưa nói được lời nào với Tử Đằng hay phản ứng gì thì Tử Đằng đã đi khỏi. Thấy Tử Đằng đi Lâm Phong cũng không có ý định muốn tìm cậu ta giải thích. Anh ta chỉ cười nhẹ một cái, còn Vũ Hạo chạy theo Tử Đằng. Do đến sớm nên cũng chưa có nhiều nhân viên. Cậu đi vào phòng của Tử Đằng mà không gõ cửa.

Vừa vào cậu đã vội giải thích "Tử Đằng! Chuyện lúc nãy anh thấy chỉ là hiểu nhầm. Quản lý Lâm chỉ..."

Tử Đằng không nhìn Vũ Hạo "Ừ, em đi ra ngoài đi"

Vũ Hạo thấy thái độ lạnh lùng của Tử Đằng, cậu không muốn ra ngoài. Vẫn đứng trong phòng hắn ta…

"Tử Đằng, anh có nghe em nói không vậy?"

"Có nhưng em đi ra ngoài đi"

"Tử Đằng…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!