Chương 15: (Vô Đề)

• Có những thứ mất đi rồi ta mới nuối tiếc vì không biết trân trọng. Nhưng có những thứ mất đi rồi ta mới nhẹ nhõm nhận ra: Sự phản bội mà ta nhận được ngày hôm nay, không phải vì ta ngu ngốc hay không tốt. Mà là vì... ta quá tốt với những thứ chẳng

xứng đáng với mình.

________________***_____________

Bước lên xe với tâm trạng không mấy thoải mái về nhà .

Về đến nhà nó đang mải suy nghĩ mà không nhìn phía trước

Rầm

Cái tính không chịu nhìn đường của nó vẫn thế . Ngước mặt nhìn nạn nhân của mình nó sững sờ " Là 1 cô gái sao ??? Sao lại ở đây ?? Chả nhẽ ... "

- Cô không có mồm à

- Cô gái đứng trước mặt nó tỏ vẻ khó chịu nói

- Tôi xin lỗi ... cô là

- nó nhìn cô gái trước mặt mà không ngừng suy đoán " người yêu Vũ sao ? Sao không thấy Vũ nói gì vậy " hàng loạt câu hỏi cứ hiện lên trong đầu nó

- Cô có quyền gì mà hỏi tôi

- Nói đoạn cô nàng ngừng một lát rồi ném cho nó cái nhìn không mấy thiện cảm nói tiệp

- Sao cô ở nhà anh Vũ

" Anh Vũ " quen nhau lắm à mà gọi tên nhau dễ dàng thế một tiếng " anh " hai tiếng cũng " anh "

- nó khó chịu nghĩ

-Tôi.....

Nó còn chưa nói hết câu thì bỗng có tiếng nói từ phía bếp vọng ra

- Vi à ^^ Anh làm món bánh flan chocolate mà em thích nhất này

Nói rồi Vũ nhanh chóng mang ra . Nhìn thấy nó , hắn hơi khựng lại rồi tiếp tục để bánh xuống bàn

- Em ăn thử đi

- Vũ ngồi xuống ghế nhìn cô gái kia nói

- Vâng ạ

- Đáp xong cô cũng nhanh chóng ngồi xuống ghế ăn

- Sao ngon không

- Vũ sốt ruột nhìn cô gái trước mặt ăn

- Anh Vũ làm là số 1

- Cô giơ ngón cái lên trước mặt

Nhìn cảnh trước mắt mà nó muốn nhảy vào cho hắn 1 trận quá >.< Ở đâu đây chỉ có cô gái đang ngồi trên ghế kia đâu . Còn nó nữa , nó cảm giác như kiểu mình là không khí vậy . Nó bực dọc lên tiếng

- Anh không chuẩn bị mai đi Pháp à

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!