Chương 25: Buổi Gặp Mặt Của Các Đế Vương

(*chỉ chỉ bên trên* tấm hình á, là hình của Thiên Quân và Yuna)

20:00 p.m

Tại trụ sở chính của Demon, trong căn phòng rộng lớn màu đen chiếm màu chủ đạo và vật duy nhất trong căn phòng là chiếc bàn tròn và 12 chiếc ghế được khắc hoa văn tinh sảo và những chiếc đèn mờ ảo chỉ đủ để phân biệt vị trí của chiếc bàn.

Cạch

Cánh cửa to lớn được mở ra và...

- Có vẻ chúng ta là người tới sớm nhất nhỉ

-một giọng nói dịu dàng vang lên đánh vỡ sự im lặng của căn phòng.

- Tớ cũng nghĩ thế

-lại một giọng nói vang lên, mang theo một chút trầm trầm.

- Nè Bình Nhi, Dương Nhi, nếu tớ nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên chúng ta gặp họ đúng không?

-thêm một giọng nói nữa vang lên, lần này lại mang theo một sự tinh khiết như nước.

- Uk đúng vậy, nghe nói ngoài chúng ta ra thì còn ba người nữa thì phải

-giọng nói dịu dàng lại vang lên.

- Ngư Nhi! Cậu nghĩ họ là người như thế nào?

-giọng nói trầm trầm vang lên mang theo sự thắc mắc.

Và... chắc mọi người biết họ là ai rồi đúng không,... chính xác, họ chính là Thiên Bình cô mặc một cây đen thêu chỉ vàng, ôm sát thân hình hoàn mĩ của cô, mái tóc vàng dài được thắt lại gọn gàng mang theo phần nữ tính nhưng kết hợp với đôi mắt u buồn của cô lại trở nên quyễn rũ, tà mị dù cho có chiếc mặt nạ vàng khắc tinh xảo che đi nửa trên khuôn mặt hoàn mĩ của cô.

Bạch Dương với mái tóc hồng đậm được buộc đuôi ngựa, ngông cuồng mà cá tính, cô khoát lên mình bộ cánh màu đem hơi rộng nhưng không hề cản trở những đường cong tuyệt đẹp của cô, khuôn mặt bị che nửa bởi chiếc mặt mạ màu đỏ, cả người tỏa ra lãnh khí. Nếu Thiên Bình và Bạch Dương hai người đều mang theo vẻ đẹp của một thế giới tối tăm, lạnh lẽo

-thế giới bóng đêm thì Song Ngư lại giống như mang đến ánh sáng cho thế giới đó, với mái tóc và đôi mắt xanh như biển cả, trong sáng mà không nhiễm bụi trần, làn da trắng hồng mịn màn, kết hợp với bộ váy màu trắng trông cô như là thiên thần đang bị lạc trong bóng đêm, khuôn mặt cũng bị che lại bởi chiếc mặt nạ màu trắng.

Đột nhiên...

- Xuỵt! Có người đến

-Thiên Bình đột nhiên nhỏ giọng nhắc nhở, trong giọng nói mang theo vài phần lãnh khí

- Một người

-Song Ngư ngầm đoán

- Không là ba, cậu nghe lại đi

-Bạch Dương lên tiếng nhắc nhở

- Thật sao! Chẳng lẽ khả năng của tớ bị mai mọt đi, để tớ thử lại,... đúng thế a ! Không biết có phải những người còn lại không

-Song Ngư nói nhỏ đủ để hai người kia nghe thấy.

- Đến rồi

-Thiên Bình nhắc nhở

....... Cạch

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!