CHAP 30
DÃ TÂM
*Lời kể của Thiên Yết*
Suốt đêm tôi không tài nào chợp mắt, câu nói vô tình của Ma Kết cứ ám ảnh tôi, thiêu đốt cõi lòng tôi. Suy cho cùng tôi vẫn không thể nào tin được có ngày anh trai tôi lại rơi vào lưới tình, tôi vẫn tưởng mình hiểu rõ con người của Ma Kết, ấy vậy từ khi gặp Song Ngư, con người anh lại hoàn toàn thay đổi. Rốt cục cô ta đã dùng loại ma thuật nào, tại sao một người con gái tầm thường đến mức đáng thương như vậy lại có thể khiến cho anh yêu đến si dại.
Tôi hận bản thân từ khi mới gặp Song Ngư đã không lập tức giết chết cô ta, tôi đã quá xem thường cô ta. Thiên Yết tôi ngàn năm thông minh nhưng chỉ vì một khác ngu dại đã để cho một ả phù thuỷ nhỏ bé qua mặt.
Càng suy nghĩ, nỗi căm hận trong tim tôi càng thêm sâu đậm. Ma Kết, anh không giống bất kỳ người đàn ông nào trên thế gian. Anh là Ma Kết Michaelson, anh cả của gia đình ma cà rồng nguyên thuỷ, là nguồn gốc của tất cả ma cà rồng trên thế gian. Bất cứ ai cũng có thể là nô lệ cho tình yêu chỉ riêng anh là không thể. Song Ngư chính là điểm yếu của anh, chính tình yêu tầm thường mà anh dành cho ả khiến cho anh mềm yếu.
Em sẽ không cho phép điều đó xảy ra, dù anh có suốt đời này hận em, em cũng quyết không để cho ả làm hại anh Ma Kết. Em sẽ giúp anh trừ đi mối hậu hoạ này, tất cả tội lỗi hãy để cho người em gái này gánh lấy. Nếu có trách, thì trách vì sao ông trời lại khiến cho em yêu anh. Tôi dừng bước trước cửa phòng anh, đàng sau cánh cửa, tiếng thở của anh thật êm đềm. Tôi nhắm mắt lại, thầm mường tượng hình ảnh tôi nhẹ nhàng hôn lên trán anh và rồi anh trong vô thức mỉm cười, dù những điều đó không phải là hiện thực nhưng tôi vẫn cố chấp ôm ấp nó trong trái tim mình. Hãy nghỉ ngơi Ma Kết, khi anh tỉnh lại, thế giới này sẽ không còn một Song Ngư níu giữ trái tim anh nữa. Tôi thì thầm như tự nói với chính mình:
- Xin lỗi anh... Ma Kết !
*Lời kể của Ma Kết*
Ánh ban mai rọi qua rèm cửa khiến tôi thức giấc. Tôi chống tay tựa lưng lên thành giường để ngồi dậy. Men rượu và độc cỏ roi ngựa đã tan hết từ lúc nào nhưng đầu tôi vẫn nặng như đá tảng. Những ký ức đêm qua lần lượt trở về. Hình ảnh Song Ngư và Bảo Bình ở sân vườn dinh nghị chính, nhớ lại cảnh tượng đó, tim tôi đau thắt. Tôi thầm cười chính bản thân mình, tôi còn nghĩ sẽ dễ dàng có được em, thật không ngờ kẻ tranh giành em với tôi đường đường lại là một vị thần linh.
Nhưng thứ khiến tôi đau lòng hơn cả đó chính là đêm qua, Thiên Yết lại chính miệng nói lời yêu tôi. Đứa em gái nhỏ nhắn mà tôi bảo vệ và nuôi nấng hơn một ngàn năm thì ra lại dành cho tôi thứ tình cảm tội lỗi. Phải chăng tôi bao lâu nay cái cách tôi nuôi dạy em là sai, khiến cho em hiểu lầm và nảy sinh tình cảm với tôi. Tôi là một người anh thất bại, tôi có lỗi với Thiên Yết.
Đêm qua khi nghe lời thổ lộ của Thiên Yết, tôi đã giận bản thân mình rồi hoá ra giận em. Những lời vô tình của tôi hẳn đã khiến em tổn thương. Nghĩ vậy, tôi liền trời khỏi phòng để tìm Thiên Yết. Dù sao đi nữa tôi cũng cần phải nói chuyện thẳng thắn với đứa em gái này, hy vọng không phải là qua muộn để khiến nó thay đổi. Tìm cả nửa ngày nhưng không hề thấy Thiên Yết đâu, tôi liền gọi một tên thuộc hạ đứng gác cửa đến để hỏi.
- Ngươi có biết tiểu thư hiện đang ở đâu không ?
Tên thuộc hạ không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, ấp úng trả lời.
- Thưa ông chủ, sáng nay tiểu thư dặn chuẩn bị xe để đi sớm. Thuộc hạ cũng không biết cô ấy đi đâu.
Tôi nheo mắt nhìn biểu hiện của hắn. Tên thuộc hạ này tuổi đời còn quá trẻ, hắn tưởng có thể dễ dàng trước mặt tôi ngang nhiên nói dối hay sao ? Tôi đưa tay nắm lấy cằm hắn lôi lại trước mặt mình. Tên thuộc hạ sợ hãi run rẩy. Tôi nhìn vào mắt hắn rồi lạnh lùng nói.
- Ngươi chắc đã quên ta là ai. Ta hỏi lại lần nữa, tiểu thư đang ở đâu ?
Lần này tên thuộc hạ liền quỳ rạp xuống dưới chân tôi, lắp bắp một cách khẩn thiết.
- Xin ông chủ hãy bảo vệ thuộc hạ. Tiểu thư nói nếu thuộc hạ dám khai ra với ngài, cô ấy sẽ lấy mạng chúng tôi.
Trong lòng tôi chợt có một dự cảm không lành, tôi nhìn tên thuộc hạ nghiến răng nói.
- Ngươi là thuộc hạ của ta, không được ta cho phép, Thiên Yết sẽ không dám đụng đến ngươi. Bây giờ nói mau.
Tên thuộc hạ lúc bấy giờ mới tỏ ra nhẹ nhõm lập tức trình báo.
- Thưa ông chủ, tiểu thư đến nhà trọ Lockwood.
Tim tôi chợt co thắt khi nghe đến cái tên đó. Thiên Yết, rốt cục em muốn làm gì. Tôi không nói không rằng, nhằm hướng cửa chính lướt đi với tốc độ nhanh nhất. Trong lòng tôi thầm cầu nguyện rằng đứa em gái này không làm điều gì dại dột. Nghĩ đến việc Song Ngư đang gặp nguy hiểm, lòng tôi như bị thiêu đốt.
*Lời kể của Song Ngư*
Sáng nay tôi cúp học, tôi bảo Cự Giải rằng mình bị nhức đầu. Rõ ràng biết tôi nói dối, thế nhưng cô nàng vẫn khuyên tôi nên ở lại nhà trọ để nghỉ ngơi. Cả đêm qua tôi đắm mình trong nước mắt, nhiều lúc tôi tự hỏi bản thân vì sao lại quá đa tình, trái tim tôi hết lần này đến lần khác rung động vì những con người không đáng. Tại sao tôi lại quá dễ dãi để cho bản thân bị cám dỗ. Tôi bật màn hình điện thoại di động, 13 cuộc gọi nhỡ từ Ma Kết. Tôi bất giác bật cười chua chát.
Anh ta rốt cục còn muốn diễn vở kịch nào với tôi nữa đây ? Bỏ rơi tôi rồi lại tìm kiếm tôi ? Anh ta nghĩ tôi là một mót đồ chơi chăng ? Tôi tiện tay chặn luôn số điện thoại của Ma Kết rồi quẳng cái điện thoại lên giường.
Thực ra tôi là một đưa con gái ngốc nghếch, tôi không thể phủ nhận điều đó. Tôi đã trải qua nhiều lần rung động, tôi cũng rất dễ tin người và dễ trao trọn tấm lòng mình cho họ. Thế nhưng điều khiến tôi cay đắng hơn hết đó là tôi đã đặt quá nhiều niềm tin vào Ma Kết. Cho đến tận lúc này tôi cũng vẫn không tài nào hiểu được rốt cục có điều gì ở anh đã khiến cho tôi cảm thấy đặc biệt hơn những người đàn ông khác, khiến tôi phớt lờ mọi lời cảnh báo, mọi dấu hiệu cho thấy anh và tôi là hai con người thuộc hai thế giới khác nhau để rồi tôi vô thức dành cho anh một vị trí quá lớn trong trái tim mình. Rốt cục vì sao đối với tôi anh lại quan trọng đến như vậy. Vì sao khi anh bỏ rơi tôi, cảm giác ấy lại quá đỗi đau đớn ? Đó là cảm giác thất tình hay sao ? Tôi còn nhớ mẹ tôi vẫn thường nói "Để tồn tại trên đời này, chúng ta tuyệt nhiên đừng nên để bất kỳ ai đến quá gần trái tim mình bởi nếu họ đâm một nhát, lòng ta sẽ chết." Nhiều năm sau đó tôi vẫn nhớ mãi câu nói này của mẹ. Ấy vậy mà hết lần này đến lần khác tôi để cho trái tim mình rạn vỡ. Tôi tự hỏi nếu giờ phút này lôi trái tim mình ra ngắm nghía, có lẽ nào trên đó đang có một vết thương rất sâu đang rỉ máu. Lúc này đây điều an ủi tôi nhất đó là tôi có thể hy vọng hết thảy những cảm giác mà tôi dành cho Ma Kết được tạo bởi ma thuật của lời nguyền ma cà rồng nguyên thuỷ. Tôi vẫn luôn từ chối tin rằng điều ấy là thật, nhưng vào giây phút này, hơn bao giờ hết, tôi lại hy vọng rằng mình sai.
Cả đêm qua, tôi không buồn ăn uống bây giờ bụng bắt đầu cồn cào khó chịu. Tôi uể oải rời khỏi phòng lần mò xuống bếp. Khi vừa bước chân vào bếp, tôi liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang tu ừng ực một chai sữa lạnh. Dường như nghe được tiếng bước chân của tôi, mắt anh khẽ liếc nhìn, Bảo Bình đột ngột dừng lại, anh sặc sụa vài tiếng rồi lúng túng chùi mép nhìn tôi nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!