CHAP 25: Dạ vũ (1)
[Lời kể của Song Ngư]
- Xin lỗi thưa cô, nhưng nếu muốn gặp ngài Michaelson, cô phải có hẹn trước.
- Một tên vệ sĩ mặc áo vest đen và đeo kính râm che khuất mắt chặn tôi ở trước cửa.
Dựa và nước da trắng nhợt và đôi môi hơi tái của hắn tôi cũng đoán được hắn là một con ma cà rồng. Tôi cũng không lấy làm lạ, Ma Kết và Thiên Yết luôn duy trì một cuộc sống của một gia đình ma cà rồng thượng lưu, mọi thứ từ lớn đến bé trong sinh hoạt luôn cần phải có người hậu hạ. Nếu không phải là một con ma cà rồng thì làm sao có thể phục vụ chu đáo a cà rồng nguyên thủy. Hơn nữa có những tên thuộc hạ này hết thảy đều có năng lực siêu nhiên, nếu tập hợp lại có thể tạo thành một đạo quân đáng sợ.
Chính vì vậy mà gia đình Michaelson nắm trong tay hơn nửa quyền lực tại thành phố Lockwood này, bất kể là con người hay những sinh vật siêu nhiên khác cũng đều phải e dè họ vài phần.
Nhìn vẻ mặt vô cảm của tên thủ vệ, tôi bấc giác cảm thấy hồi hộp. Cố gắng trưng ra bộ mặt tội nghiệp nhất của mình, tôi nài nỉ.
- Bây giờ vẫn còn sớm, tôi chỉ cần gặp anh ấy vài phút thôi. Anh có thể vào trong thông báo giúp một tiếng được không ?
Chẳng hiểu tại sao tôi lại cố chấp đến như vậy. Trước đây tôi vẫn không thường mặt dày làm bất cứ chuyện gì, vậy mà hôm nay, ý nghĩ được nhìn thấy Ma Kết, được tận tay trao cho anh vài cái bánh táo lại khiến cho tôi vô cùng háo hức. Tôi thích anh ta thật rồi sao ? Cảm giác thích một người thì ra là như vậy hay sao ?
- Cô bé à, cô đang làm tôi khó xử đấy ! Tôi chỉ thực hiện đúng mệnh lệnh được giao mà thôi.
- Tên vệ sĩ cũng đổi giọng không còn lạnh lùng như trước.
Tôi cảm thấy thất vọng vô cùng, đúng thật là tôi đang làm khó hắn, nếu vì tôi mà hắn bị Ma Kết hay Thiên Yết trách phạt, như vậy lòng tôi cũng rất khó chịu. Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, tôi định bỏ cuộc quay về thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc cất lên.
- Ngươi quay về vị trí đi, ở đây để ta giải quyết.
Đúng là người không muốn gặp nhất cuối cùng cũng xuất hiện, nhưng thực tình tôi đối với cô ta chỉ là e dè chứ không hề thù địch. Thiên Yết ghét tôi nhưng tôi không hề ghét cô ta.
- Cô đến đây làm gì ?
- Thiên Yết ném cho tôi một cái nhìn khó chịu.
Tôi cố gắng nở một nụ cười thật tươi, giơ giỏ bánh lên nói.
- Tôi có làm một ít bánh táo muốn mời cô và Ma Kết ăn xem như lời cám ơn đã cứu tôi hai lần trong hang động ở sau núi.
Thiên Yết khoanh tay trước ngực, ánh mắt xanh biếc tuyệt đẹp không buồn liếc qua giỏ bánh.
- Đừng có lôi tôi vào, mục đích cô tìm tới đây chẳng qua chỉ là muốn gặp Ma Kết. Tôi nói không sai chứ ?
Bị Thiên Yết nói trúng tim đen, tôi mở miệng định chối, nhưng nghĩ lại càng nói sẽ càng khiến cho bản thân trở nên bao biện, thế nên tôi im lặng không đáp.
- Hừ.
- Thiên Yết nhếch miệng.
- Chẳng phải tôi đã nói với cô, nhưng gì mà cô cảm thấy với Ma Kết chẳng qua là do cô trúng phải lời nguyền của ma cà rồng nguyên thủy hay sao ? Cảm giác đó không có thật đâu cô gái à. Và tôi cũng chắc chắn rằng anh trai tôi không bao giờ thích loại con gái như cô, tôi rất hiểu khẩu vị của anh ấy.
Nghe mấy lời vừa rồi của Thiên Yết, trái tim tôi đột nhiên nhói một cái như bị người ta dùng kim châm phải. Trong lòng tôi gào thét tự phủ nhận. Không thể nào ! Rõ ràng lúc ở bên trong hang đá, anh ấy nhìn tôi... ánh mắt của anh ấy rõ ràng là có cảm tình với tôi. Nhưng cho dù là như vậy, phải chăng tôi đã tự suy diễn tình cảm của Ma Kết ? Anh ấy chưa từng nói lời yêu tôi, thế mà tôi đã mơ thấy anh.
Có lẽ Thiên Yết nói đúng, có lẽ lời nguyền ma cà rồng nguyên thủy đã thực sự điều khiển tâm trí của tôi.
Những giọt mồ hôi lấm tấm xuất hiện trên trán tôi, tôi có cảm giác hai chân mình không thể đứng vững nữa. Tôi ráng gượng cười nói với Thiên Yết.
- Nếu... nếu vậy, hay là thôi, không nhất thiết phải gặp anh ấy nữa.
- Tôi chìa giỏ bánh về phía Thiên Yết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!