Chương 17: Chap 16: Mất Tích

CHAP 16: Mất tích

[Lời kể của Song Ngư]

- Ááaaaaaaaaaaaaaaa !

Một tiếng thét thất thanh vọng từ ngoài hành lang vào khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Vẫn chưa hoàn toàn trút được hơi men từ đêm qua, cái đầu của tôi cảm giác như một hòn đá nặng trịch cắm chặt vào gối nằm không thể lay chuyển nổi. Tôi gồng hết sức lực chống tay lên thành giường và ngồi dậy. Đầu óc xoay mòng, tôi đảo mắt nhìn về phía giường Cự Giải thì không thấy cô ấy đâu.

Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân người rầm rập. Trong lòng đinh ninh có chuyện, tôi liền cắn răng lảo đảo bước ra mở cửa.

Cách phòng tôi chừng bảy thước đi về cuối hành lang chính là phòng của Mary Woodland, trước cửa phòng là chị giúp việc Debbie với tư thế nửa nằm nửa ngồi, nét mặt kinh hãi nhìn vào bên trong phòng. Lúc này, trong hành lang bắt đầu xuất hiện thêm Colby Walker, cậu ta ở ngay phòng bên cạnh ngơ ngác ló đầu ra xem. Sau khi nhìn vào phòng của Mary, Colby liền lập tức quay mặt đi. Tôi vừa ngạc nhiên vừa tò mò hỏi to.

- Debbie, Colby, chuyện gì thế ?

Vừa nói tôi vừa thận trọng bước đến gần. Khi tôi vừa đi được vài bước thì từ dưới cầu thang gần đầu hành lang, vài bóng người vun vút lướt qua và xuất hiện trước cửa phòng Mary Woodland. Khi mấy cái bóng dừng lại thì hiện ra Bạch Dương và Bảo Bình, bên cạnh còn có Cự Giải. Thấy tôi đi đến, Bảo Bình vội quay sang, nét mặt nghiêm trọng nói.

- Song Ngư, em không nên xem cảnh này.

- Chuyện gì ?

- Tôi vẫn tiếp tục tiến tới, sự tò mò khiến tôi không thể dừng bước.

- Ôi không !

- Cự Giải sau khi nhìn vào phòng cũng thốt lên, hai tay ôm lấy mặt với vẻ kinh hãi.

Bạch Dương đứng bên cạnh liền ôm lấy cô ấy trấn an.

Tôi mặc kệ sự ngăn cản của Bảo Bình, xông tới nhìn qua khung cửa phòng Mary, trước mặt tôi là một cảnh tượng hết sức hãi hùng. Trên bức tường phía trên giường ngủ là một cơ thể người đầy máu, tóc tai rũ rượi. Nhìn bộ trang phục trên người thì có thể nhận ra ngay đó chính là Mary Woodland. Một vết thương sâu và gọn bắt ngang qua cổ Mary, máu từ đó đổ ra khắp giường và sàn nhà. Những vết máu đó đã khô cứng và chuyển sang màu nâu sậm.

Đôi mắt của cô ta mở trừng trừng nhìn về phía trước, dường như trước lúc chết, Mary vẫn có thể nhìn thấy hung thủ sát hại mình. Trên bức tường quanh cái xác, những vết máu được ai đó quệt thành những ký tự cổ quái, nhìn qua như các dấu hiệu bùa chú.

Bảo Bình đặt một tay lên vai tôi lay gọi.

- Song Ngư, em không sao chứ, đừng nhìn nữa.

Tôi giật mình quay lại nhìn anh, mở miệng ra định trả lời thì đột nhiên nơi dạ dày của tôi xuất hiện một cơn co thắt, tôi bụm cả hai tay lên mồm rồi cắm đầu chạy như bay về phòng. Bảo Bình kinh ngạc chạy theo, tôi lao vào phòng rồi nhào hẳn vào buồng tắm, cúi đầu xuống chậu xí nôn thốc nôn tháo. Bảo Bình lo lắng bước tới túm giùm tôi mớ tóc ra sau lưng. Tôi nôn ọe đến hơn năm lần thì cảm thấy dạ dày trống rỗng, tuy cảm giác nhờn nhợn vẫn còn nhưng không thể nôn ra được gì nữa cả.

- Em sao rồi ? Đã bảo đừng nhìn sao cứng đầu thế.

- Bảo Bình trách móc.

Tôi lồm cồm đứng dậy giật nước chậu xí rồi nói.

- Em không sao, có lẽ do tối qua uống quá nhiều thôi.

Bảo Bình không nói gì, chỉ giật lấy cái khăn mặt máng cạnh bồn rửa mặt, thấm nước lạnh rồi giúp tôi lau mặt.

Một lúc sau tôi lí nhí nói.

- Mary... cô ấy...

- Em cứ ở đây nghỉ ngơi, để anh ra ngoài xem.

Tôi lắc đầu.

- Không được ! Cô ấy rõ ràng bị người ta sát hại, chúng ta nhất định phải tìm ra hung thủ. Em cũng muốn giúp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!