CHAP 12: Artemis thời hiện đại.
[ Năm thứ 43 tại Transylvania
- Romania]
Một cơn bão dữ dội điên cuồng bao phủ trên ngôi làng nhỏ, ẩn trong những cơn giông khổng lồ, muôn ngàn tiếng quỷ dữ gào thét. Sấm chớp liên hồi, đừng đợt mưa dữ dội ồ ạt trút nước. Con người hãi hùng trốn biệt trong nhà, cửa nẻo khóa kỹ. Bầu không khí đáng sợ như báo hiệu một thảm họa sắp sửa giáng xuống.
Sâu trong một khu rừng gần đó, một bóng người phù áo chùng đen ướt đẫm nước mưa, cơ thể uốn éo nghiêng ngả trong một điệu múa quỷ dị vô cùng. Chung quanh người này, mười hai cây cọc gỗ cao hơn đầu người dựng thành vòng tròn, trên mỗi cây cọc là một xác chết đẫm máu. Bóng người kia vẫn tiếp tục nhảy múa, miệng liên tục lẩm bẩm một loại thổ ngữ kỳ quái.
Chợt trên bầu trời, một tia sét sáng lòa, cuồng phong bẻ rạp vô số cây rừng, một bóng người xuất hiện giữa hào quang rực rỡ, mái tóc đỏ tung bay trong gió không hề đọng lấy một giọt nước, trên tay nàng một cây cung bằng vàng, một mũi tên vàng đã hướng về phía bóng người nọ.
- Maleficent !
- Nàng dõng dạc lên tiếng át cả tiếng giông tố cuồng phong.
- Mau dừng lại bằng không ta buộc phải kết liễu ngươi.
Bóng áo đen khẽ cười.
- Artemis ! Người đã đến quá muộn. Cho dù mũi tên bạc của người có xuyên qua trái tim của ta thì lời nguyền cũng đã được thực hiện. Không ai trên thế gian có thể hóa giải.
Nữ thần Săn bắn nghiến răng nói.
- Maleficent, đừng làm như vậy ! Có những ranh giới ngay cả thần linh cũng không được phép vượt qua. Mọi quyền năng đều có cái giá của nó. Pháp thuật này sẽ dẫn tới những hậu quả không thể tưởng tượng.
- Ha ha ha ! Nếu thực sự có một cái giá phải trả, ta sẵn sàng chấp nhận, ta thề phải trả thù dù bất cứ giá nào. Ha ha ha...
Maleficent cười man dại, nữ phù thủy ngước mặt lên trời, áo choàng rơi khỏi mái tóc để lộ một gương mặt xinh đẹp, ánh mắt đen như màn đêm chứa đựng quá nhiều nỗi đau thương.
- Mørkets Herre, jeg innkalle deg til å skape en verden av etterlivet, fullfil mitt ønske, og jeg skal være tjener for evigheten!
(* Tiếng Na Uy cổ đại: "Hỡi chúa tể Bóng Tối ! Ta triệu hồi người khởi tạo thế giới đàng sau cái chết. Thỏa mãn yêu cầu của ta đổi lại linh hồn ta sẽ thuộc về người vĩnh viễn !"*)
"Đùng đoàng !" Một hồi sấm rền vang, mặt đất lay động như ngàn ngọn núi sụp đổ. Ngay cả Nữ thần Săn Bắn cũng kinh hãi trước sức mạnh kỳ lạ đang chiếm lĩnh không gian.
Từng giọt nước mưa lạnh như băng giá lăn trên gương mặt Artemis, nữ thần giương cao cánh cung vàng cùng mũi tên bằng bạc.
"Vút !"
Mũi tên Mặt Trăng ghim vào tim nữ phù thủy, không một tiếng thét, chỉ độc nhất nụ cười đắc thắng cho đến tận hơi thở cuối cùng.
[Hiện tại
- Lời kể của Song Ngư]
Tôi và Cự Giải vừa về đến nhà trọ sau giờ tan học thì nhìn thấy một chiếc xe hơi mui trần màu đen tương tự như xe của Bảo Bình đậu ở trong sân. Tuyệt, thêm một công tử hay tiểu thơ nào đó đến ở trọ đây ! Ngồi trên xe là một cô gái tóc đỏ rất xinh đẹp, cô ta mải mê chỉnh lại trang điểm của mình trong gương mà không hề để ý chúng tôi đi đến.
- Xin chào ! Cô đến tìm chỗ trọ à ?
- Tôi lên tiếng.
Cô gái nọ không trả lời mà tiếp tục chăm chú tô lại đôi môi đỏ mọng. Tôi ngạc nhiên nhìn Cự Giải. Cô bạn khó chịu nói.
- Này ! Có phải tai cô có vấn đề không ?
- Giải ! Sao cậu ăn nói khó nghe quá đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!