Chương 8: Bạn bè

Bằng cách nào đó, Cự Giải gần đây rất thường xuyên đến thư viện. Mỗi khi Xử Nữ bận việc hội học sinh và Bảo Bình luyện tập bóng rổ ở câu lạc bộ, ở thư viện trường y như rằng lại có một "cục đen đen" lủi thủi khắp mấy kệ sách.

Kim Ngưu ban đầu vẫn còn ngượng nghịu mỗi khi nói chuyện với Cự Giải, nhưng dần lại trở nên thoải mái hơn rồi thân thiết từ lúc nào không hay. Đến nỗi, trò chuyện cùng cậu trong thư viện dần trở thành thói quen hằng ngày của cô, dù rằng nó không hề xảy ra đều đặn như ý cô muốn.

Muốn? Kim Ngưu không chắc chắn về cái gọi là "ý muốn" này cho lắm.

Tuy nhiên, Kim Ngưu lại không thể nói chuyện với Cự Giải như bình thường khi hai đứa ở trong lớp học. Dù chung một lớp, cô cảm thấy cậu lại rất khác với khi ở thư viện. Cự Giải khi ôm lấy quyển sách vui vẻ và dễ gần bao nhiêu, Cự Giải lúc thường lại càng xa cách và khó tiếp xúc bấy nhiêu. Kim Ngưu vốn bản tính nhút nhát lại càng không dám bắt chuyện.

Như mọi ngày, Kim Ngưu lại đến thư viện một mình. Vì tính cách không mấy cởi mở của mình, cô từ đầu năm đã chẳng có lấy một người bạn nào. Ở trường phổ thông lại chẳng có người bạn nào cô quen hồi cấp hai. Bởi vậy, mỗi khi Nhân Mã sinh hoạt câu lạc bộ, cô y như rằng lại dành thời gian rỗi của mình ở thư viện trường.

Sắp xếp và xem lại số sách trên kệ là một trong những công việc thường ngày của Kim Ngưu. Sức khoẻ yếu ớt khiến cô không thể tham gia vào câu lạc bộ thể thao nào, người ta lại càng chẳng thể nào thích một con nhỏ quái dị bất kể nóng lạnh lúc nào cũng mặc kín cái áo khoác. Làm việc ở thư viện và phụ giúp cô thủ thư, đối với Kim Ngưu đã là vui vẻ lắm rồi.

Kim Ngưu lúc này đang cố hết sức với tay lên để đặt những quyển sách lên kệ ở vị trí cao. Thường ngày sẽ khác khi có Cự Giải giúp, nhưng hôm nay lại không thấy cậu tới, cô chẳng còn cách nào khác ngoài tự lực cánh sinh.

"A!"

"Đang xếp sách sao? Để tớ giúp cậu!"

"Cảm ơn cậu, Thiên Yết!"

Kim Ngưu cũng định bụng sẽ từ chối, nhưng cuối cùng vẫn nhận sự giúp đỡ từ Thiên Yết. Cậu dù sao vẫn cao hơn cô, lại còn cái tính cứng đầu của cậu mà từ lâu cô đã biết, Kim Ngưu chẳng còn cách nào cự tuyệt.

Thiên Yết và Kim Ngưu không hẳn là bạn, chỉ đơn thuần quá lắm là bạn cùng lớp. Vì việc của hội học sinh, cậu thường xuyên đến thư viện tìm tài liệu, dần cũng quen với Kim Ngưu hơn. Dù trí nhớ của cô khá tệ, cô vẫn nhớ cậu là người rất đáng ngưỡng mộ.

"Thiên Yết đang tìm gì sao?"

Trong lúc Thiên Yết phụ Kim Ngưu xếp những quyển sách lên trên cao, cô cũng tiếp tục việc của mình ở những chỗ vừa tầm.

Thiên Yết mắt không đổi, tay không ngưng, chỉ có miệng là đều đều lên tiếng.

"Tớ cần tìm vài tài liệu của mấy năm trước thôi, tớ vừa nhờ cô thủ thư nên vào đây xem thử vài quyển sách."

Kim Ngưu tự nhiên cười khúc khích.

"Xin lỗi nha! Tại tớ cứ nghe mấy bạn đồn là cậu lạnh lùng lắm ý! Nhưng mà, Thiên Yết chỉ rất điềm đạm mà thôi!"

Nhìn nụ cười tươi rói trên gương mặt Kim Ngưu, Thiên Yết vẫn mặt bình thản quay đi ngay sau đó. Tay cậu, bất giác nắm chặt che nửa dưới khuôn mặt, miệng lầm bầm bầm gì đó không rõ.

Lúc này, Thiên Yết chợt nhớ ra điều gì đó. Tay vẫn đều đặn xếp sách lên kệ, cậu lên tiếng hỏi Kim Ngưu.

"Mà, cậu có một em trai học lớp 10-3 phải không?"

"Ừa, có gì sao?"

"Không! Không có gì."

Kim Ngưu khó hiểu quay sang nhìn Thiên Yết, nhưng không hỏi gì thêm.

Trong lúc này, Thiên Yết vẫn đang suy nghĩ gì đó. Mắt cậu nhắm hờ lại trong vài giây, nén cả tiếng thở dài.

Chợt nhìn sang Kim Ngưu, Thiên Yết nhìn thấy cô đang cầm một quyển sách gì đó, ánh mắt có chút tiếc nuối. Một phần tò mò, cậu lên tiếng hỏi thử.

"Gì thế?"

Cô gái thủ thư ngạc nhiên quay sang nhìn cậu, rồi híp mắt cười trừ cho qua chuyện.

"Không, chỉ là, tớ thấy hơi tiếc! Bộ sách này rất hay, nhưng chẳng bao giờ thấy ai mượn chúng cả!"

Đôi mắt màu khói bình thản quay đi, vẫn lạnh lùng hệt như thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!