Chương 49: Một chỗ dựa

Dắt xe đạp vào bãi giữ xe của bệnh viện, sau khi dựng chống, Song Ngư hơi rướn người lấy túi thức ăn vừa mua.

Mắt nhìn vào cái túi kia, vai vẫn còn đeo balo và mặc đồng phục đi học, Song Ngư vừa bước ra khỏi bãi xe đã phải ngẩng đầu nhìn bầu trời. Vừa tối vừa đen. Một tay mở ngửa đưa ra, rồi lại nắm lại.

Trời dạo này sao cứ mưa miết.

Tay đưa ra sau kéo mũ áo khoác lên trùm kín đầu, Song Ngư ôm lấy túi thức ăn rồi một mạch chạy ngay về phía bệnh viện. Vừa chạy vào mái hiên, cậu đã gập gối thở dốc, sau đó đứng thẳng dậy phủi bớt nước mưa dính khắp người.

"Hơ.. Hơ... Hắc xì!!"

Tay dụi mũi, mắt mơ màng lơ đễnh, Song Ngư che miệng ngáp ngắn ngáp dài.

Sau một hồi đứng chờ thang máy, cậu cảm thấy thật may mắn khi một mình đứng bên trong. Không đông người chen chúc, thực sự rất thoải mái.

Chỉ vừa mới nghiêng ngả đầu chợp mắt vài giây, âm thanh báo đến tầng vang lên lập tức khiến Song Ngư tỉnh táo lại ngay. Cậu đưa tay dụi mắt, ngáp thêm một cái rồi lững thững bước ra khỏi thang máy.

"Ủa Song Ngư?"

Bước chân hơi khựng lại, mắt nâu hổ phách cũng nhìn bâng quơ ra đằng sau. Cậu chớp vài cái, vẻ mặt cố trở nên tươi tỉnh, Song Ngư hơi cúi người.

"Buổi tối tốt lành, thưa bác sĩ!"

"Không cần khách sáo, chúng ta là người quen cả mà!"

Vị bác sĩ trung niên đôn hậu khẽ mỉm cười, trong khi tay vẫn còn cầm một tập hồ sơ.

Song Ngư cũng cười theo. Một nụ cười phớt qua nhẹ nhàng.

"Hôm nay con đến khá muộn nhỉ?"

Mắt nhìn vào đồng hồ đeo tay, vị bác sĩ lần nữa nhìn về phía Song Ngư. Cậu lúc này đưa tay gãi đầu, đôi đồng tử đảo vài vòng.

"Tại hôm nay phải làm thêm giờ một chút. Bác biết đấy, quán ăn hơi nhiều việc!"

"Con ngoan ngoãn và có hiếu thật đấy Song Ngư! Còn nhỏ mà đã biết làm thêm kiếm tiền rồi!"

Bàn tay dịu dàng xoa đầu cậu, cả nụ cười cũng hiền từ, không hiểu sao Song Ngư đột nhiên giật thót, dù cậu vẫn cố gượng cười.

Dù sao, đối với bác sĩ, cậu cũng không nói rõ việc làm thêm của mình là gì.

"Con lớn rồi mà bác sĩ."

"À, đúng rồi! Có cái này bác muốn đưa cho con."

Mắt Song Ngư ngạc nhiên chuyển từ vị bác sĩ đứng trước mặt mình về phía tập hồ sơ trong tay ông.

Bằng cách nào đó, cậu có dự cảm không tốt.

***

Dừng bước trước một phòng bệnh, đầu Song Ngư vẫn còn vang vảng những lời của bác sĩ vừa nãy. Bàn tay cầm tập hồ sơ ông vừa đưa bất giác siết chặt, cả răng cũng vô thức cắn mạnh lấy môi.

Tay vừa định gõ cửa đột nhiên khựng lại. Suy nghĩ một hồi, Song Ngư lấy balo đang đeo sau lưng xuống và bỏ tập hồ sơ kia vào.

"Cửa không khoá đâu!"

Bên trong vang lên tiếng nói ấm áp dịu dàng, Song Ngư khẽ mỉm cười trong khi tay nhẹ nhàng vặn nắm cửa.

"Vẫn chưa ngủ sao ạ, thưa mẫu hậu đại nhân?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!