Bạch Dương thức dậy từ sớm, hiện tại đang đứng trước gương sửa sang lại tóc và bộ váy của mình. Như mọi khi, dù trong bất kì trường hợp nào, cô cũng phải cực kì dễ thương.
Chưa kể đến hôm nay, cô còn phải biểu diễn trước bao nhiêu người.
Công việc của ba Bạch Dương thi thoảng lại dính đến ngành âm nhạc, chưa kể với kĩ năng giao tiếp cực kì tốt, thành ra vì thế mà quen biết không ít người. Hôm nay bên hoà nhạc lại thiếu mất một nghệ sĩ vĩ cầm vì người chính chả biết bỏ đi đâu mất, họ quay sang nhờ cô
- cô gái mà họ cho là chơi vĩ cầm rất hay. Bình thường thì Bạch Dương sẽ từ chối khéo, nhưng suy đi nghĩ lại, ba cô có thể chuyển công tác về gần nhà cũng nhờ một phần ít nhiều ở họ.
Coi như là trả ơn, chẳng ai nợ ai. Bạch Dương chỉ là nể mặt họ mà thôi.
Thật ra lúc ban đầu, Bạch Dương cũng định rủ rê mấy đứa bạn mình đi cùng, đương nhiên có cả nhóm Xử Nữ, cũng là cho bọn họ thấy một tài lẻ khác của cô (Mặc dù đa phần đều đã biết qua "Nữ sinh thanh lịch"), cuối cùng tới lui lại thôi.
Trong số đó hiển nhiên tên của Ma Kết dẫn đầu. Biểu diễn như thế, xinh đẹp thế này, cô gái nào mà chẳng muốn được bạn trai mình nhìn thấy. Nhưng rồi Bạch Dương chợt nhận ra, cô cuối cùng cũng chỉ là một con nhỏ hở tí mà ngượng nghịu, đến cả mời cậu cũng không dám.
Thật nhục nhã làm sao...
Nhìn lại mình lần cuối trong gương, Bạch Dương mỉm cười hài lòng. Tạm thời cứ như vậy, cô đến đó sẽ chỉnh lại kĩ hơn sau cũng được.
"Dương à, đi thôi con!"
"Dạ, con ra ngay!"
Sau khi đáp lại tiếng gọi của ba mình, Bạch Dương một tay đóng cửa tủ đồ, tay còn lại nhanh chóng vớ lấy hộp đàn vĩ cầm rồi chạy ra khỏi phòng.
Vì chỗ làm của ông thuận đường với đường đến nhà hát trung tâm nên sẵn tiện đưa Bạch Dương đến đó luôn. Về bận về đương nhiên cô sẽ tự về.
"Con ổn chứ? Thật sự không cần ba đến rước?"
"Con không sao, ba cứ làm việc đi ạ!"
Đôi lúc, sự yêu thương của ông Kiều không chỉ khiến cô thấy hạnh phúc mà còn có phần thái quá nữa. Dù sao, Kiều Bạch Dương cô vẫn thấy rất vui.
Chiếc xe đậu trước cổng nhà hát trung tâm, Bạch Dương chào ba mình xong cũng quay người bước vào ngay. Cô không thường xuyên đến đây cho lắm, bởi dù thích vĩ cầm, không có nghĩa là Bạch Dương thích nhạc hoà âm. Nhưng một điều chắc chắn, mỗi lần tới đây cô đều choáng ngộp, dù điều đó ít khi biểu lộ rõ ra ngoài.
Nhà hát trung tâm lớn và lộng lẫy nhất thành phố thật sự không chỉ là cái danh hão.
Vừa bước vào trong, Bạch Dương đã lập tức chú ý đến hội trường lớn đằng kia, nơi mà hiện tại tấp nập toàn người là người, cả trong lẫn ngoài. Cô hơi nghiêng đầu thắc mắc.
"Tiểu Dương, em cuối cùng cũng đến rồi! Mừng quá!"
Nhìn sang cô nhân viên có quen biết với mình, Bạch Dương mỉm cười dịu dàng. Cô cứ nghĩ mình đến sớm lắm cơ!
"Ủa chị ơi, đằng đó có buổi hoà nhạc của nhân vật nổi tiếng tầm cỡ nào đó hả chị?"
Cô nhân viên mắt nhìn theo ngón tay của Bạch Dương, mắt chớp vài cái rồi trả lời một cách vui vẻ.
"À không. Đó là cuộc thi 'Phím đàn du dương' diễn ra hằng năm! Mà chị nhớ năm nào nó cũng được chú ý cả!"
Ra là cuộc thi dành cho các nghệ sĩ dương cầm trẻ tuổi. Bạch Dương có hay nghe qua nhưng chưa bao giờ thật sự để ý.
***
Bước vào trong cánh gà trước tràng pháo tay giòn giã của mọi người trong hội trưởng, Bạch Dương một tay cầm đàn, tay còn lại lau nhẹ mồ hôi trên trán, trong khi khoé miệng thanh tú nhếch lên thành nụ cười mãn nguyện tuyệt đẹp.
Mọi thứ luôn diễn ra tốt đẹp như vậy.
Sau khi thay bộ đồ diễn của mình thành bộ thường phục đã mặc, Bạch Dương thu dọn đồ đạc, chào mọi người rồi ra về ngay.
Cô cũng chỉ là diễn thay một tiết mục, không cần thiết phải ở lại làm gì. Về ngủ, về làm bài tập hay về nấu bữa còn có ích hơn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!