Chương 47: Chuyện ở quán

Ngồi trước quầy bar của quán, Ngư Vũ lắc nhẹ ly rượu trong tay. Đôi mắt màu hổ phách phản chiếu sự lơ đễnh, hệt như đang mải suy nghĩ gì đó.

Dạo gần đây, tâm trí cậu cứ không yên. Không lo nghĩ điều này, cũng lo nghĩ điều khác. Thậm chí chính Ngư Vũ cũng không biết mình bị làm sao nữa.

Khẽ thở dài, cậu đưa ngón tay day day thái dương, cuối cùng lại chuyển sang che miệng ngáp một cái, hai mắt hết nhắm tịt lại lại mở ra.

Xoay người khỏi ghế ngồi, Ngư Vũ đặt chân xuống sàn, những ngón tay luồn vào mái tóc màu nâu sáng vò vò mấy cái một cách lười biếng.

Nhân lúc vắng khách, cậu sẽ đi chợp mắt một lúc vậy. Dù sao, Ngư Vũ cũng nên để đầu óc mình tỉnh táo hơn chút ít.

Tuy nhiên, ngay khi Ngư Vũ chỉ vừa mới đặt đầu xuống ghế sofa trong phòng nghỉ nhân viên, một tiếng gõ cửa lại phá ngay không gian yên tĩnh.

Đối với một tên lười nhác có thừa lại đang mệt như Ngư Vũ, cậu trừ khi bị điên, nếu không còn lâu mới đứng dậy mở cửa.

Ai cũng được, sao cũng được, cậu chỉ muốn chợp mắt một lát thôi.

"Dậy đi Ngư Vũ!"

Hay ghê, thật sự là tìm cậu hả!

"Mặc kệ là ai, đi chỗ khác đi! Chỉ năm phút thôi..."

Tay ôm chặt áo khoác trùm kín qua đầu, Ngư Vũ lăn người vào trong, giọng đáp lại cũng đầy ngái ngủ.

Thật đáng tiếc, ước nguyện của cậu hoàn toàn không được đáp ứng.

"Dậy đi thằng khỉ! Mày mà không dậy, tao kêu tụi nó đánh hội đồng mày bây giờ!!"

Không biết tại sao Ngư Vũ lại quen với mấy thằng bạn đồng nghiệp phiền phức thế này...

"Vụ gì?!"

Bị đánh thức là một chuyện cực kì bực bội, và đang lim dim mà bị gọi dậy càng bực bội hơn. Một tay chống xuống ghế sofa ngồi dậy, một tay vò vò mớ tóc của mình, Ngư Vũ khó chịu hết ngáp dài ngáp ngắn rồi lại dụi dụi mắt.

Có thằng bạn nào đó mắt khinh bỉ nhìn Ngư Vũ, tận một lúc sau mới lên tiếng.

"Đoán xem! Công chúa của mày đang làm loạn ngoài kia vì muốn gặp hoàng tử kìa~"

Hả?

Thật là phiền.

***

Lúc này, ngay lối vào của quán có một cô gái trẻ đang mang tâm trạng cực kì khó chịu, cứ la hét ôm tỏi không kiêng nể một ai. Mặc cho những nhân viên kia đang cố thuyết phục, cô vẫn cứng đầu vùng ra khỏi, một lời cũng không để lọt vào tai mình.

"Tôi không biết! Nếu các anh không gọi anh ấy ra đây, tôi quậy đó!"

"Thôi nào~ Nếu em muốn, bọn anh đều có thể tiếp chuyện em!"

"Tôi muốn Ngư Vũ! Gọi anh ấy ra cho tôi!"

Những anh chàng kia được một phen rơi vào khó xử. Cô gái này là khách hàng cực kì quen thuộc của quán, không thể cứ thế mà đuổi đi được. Nhưng nếu giữ lại, rõ ràng là đang làm phiền những vị khách khác.

"Em bình tĩnh một chút nhé, quý cô! Bọn anh gọi nó đến cho em ngay~!"

Rõ ràng là một cô gái lắm chuyện!

"Ngư Nhân à."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!