Chương 44: Cô nàng xấu tính

"Hai người các cậu rốt cuộc định lườm nhau đến bao giờ?"

Dù là một người khá tôn sùng chủ nghĩa yên bình, Song Tử vẫn không thể ngăn mình lên tiếng, khác với Ma Kết đã hoàn toàn bỏ lơ sau ba phút và hiện tại đang cắm mặt vào quyển sách mới mua.

Không sai, đúng như Song Tử nói, đến tận lúc này, Lưu Song Ngư và Đinh Xà Phu vẫn dành cho nhau những ánh mắt chẳng có lấy chút thiện cảm. Nếu vẻ mặt Song Ngư vẫn tỏ ra bình thản như không, thì Xà Phu lại vui vẻ cười vô tội vạ.

Đừng có nhìn mặt mà phán xét! Hai tên đó thiếu điều muốn nhảy vào đánh nhau một trận sống chết!

Song Tử chợt nhìn ra bên ngoài, và cô chẳng thấy ai nữa. Trong lúc cô không để ý, Sư Tử và Thiên Yết đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa rồi.

Kể cũng lạ.

"Hai người hoà thuận một chút đi, còn phải chung bàn dài dài đấy!"

Người can thiệp không ai khác ngoài Bạch Dương. Tay cầm quyển sách giáo khoa gõ nhẹ lên đầu Song Ngư và Xà Phu mỗi người một cái, cả khuôn mặt xinh đẹp cũng đanh lại.

Thà ồn ào như mấy đứa trốn trại Nhân Mã hay Sư Tử còn dễ chịu hơn, hai tên này đúng là làm ô nhiễm không gian!

"U~ Cậu dễ thương ghê, cho tớ biết tên cậu đi! Cả số điện thoại nữa~!"

Ngồi ngả lưng ra ghế, đầu ngửa ngược về phía Bạch Dương đang tay chống hông nghiêm mặt đứng đầu. Dù vậy, Đinh Xà Phu vẫn thản nhiên nở nụ cười vui vẻ.

Bạch Dương khẽ nhíu mày. Kể cả khi lần đầu cô gặp người chủ động thế này, bản thân ngoài chút lạ lẫm chẳng còn gì khác. Thay vào đó, nhìn Xà Phu cô tự nhiên bất giác quay sang Song Ngư.

Tuy chưa bao giờ nhìn thấy rõ khuôn mặt của cậu bạn kia, bằng cách nào đó Bạch Dương cảm thấy sự tương đồng giữa cậu ta và tên học sinh mới này.

Cứ như phiên bản đối nghịch của nhau.

"Ui!!"

Ghế đang ngồi bỗng dưng rung lắc dữ dội, nhất thời khiến Xà Phu vì kinh ngạc mà kêu lên. Mắt hổ phách của cậu nhìn một lượt xung quanh, cuối cùng dừng lại ở chỗ cậu bạn

- cậu nghĩ là

- lớp trưởng đang dán mắt vào từng trang sách.

"Gì thế hả?"

"Ồn quá!"

Trong khi Xà Phu còn bĩu môi nhăn mặt, chỉ riêng mỗi mình Bạch Dương cảm thấy lồng ngực mình thoáng lạc nhịp.

Cậu không phải là đang khó chịu vì cô đâu nhỉ? Có đúng không vậy!!

"Song Tử đúng không? Nè, Sư Sư đi đâu rồii? Lâu dã man rợ luôn ớ~!"

Khoé mắt Song Tử hơi giật giật, cô đành cười trừ cho qua chuyện.

Thứ nhất, tại sao lại hỏi cô cơ chứ?

Thứ hai, Đinh Xà Phu việc gì lại để tâm đến việc Sư Tử đi đâu? (Cậu ta đang nhắc đến Sư Tử mà nhỉ...)

Hình như màn đấu mắt của hai người họ lại tiếp diễn nữa rồi. Song Tử cô thật không tài nào hiểu nổi.

***

"Vâng. Vậy em xin phép!"

Một tay đóng cánh cửa phòng giáo vụ lại, Ma Kết không quên chào một cách lễ phép. Đưa mắt nhìn xấp giấy đề cương nặng trịch đang cầm trên tay, cậu chợt thở dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!