Chương 43: Lạ lùng

"Nó đâu rồi? Tớ phải đi giết thằng đó!"

Đường đường là một lớp trưởng nghiêm nghị chín chắn, có thể bình tĩnh gần như mọi trường hợp, vậy mà ngay lúc này, Ma Kết cứ như ác bá thiên lôi, cực kì giận dữ.

Hiện tại là giờ ra chơi. Ngay khi tiếng trống vừa vang lên, Ma Kết đã một mạch bước ngay lại chỗ ngồi của Sư Tử, hoàn toàn là để trút giận vào cậu học sinh mới. Tuy nhiên, khi cậu tới thì Đinh Xà Phu đã ra khỏi lớp từ bao giờ rồi.

Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ Ma Kết đang ghen hay gì đó tương tự, nhưng cái giận của cậu hoàn toàn xuất phát từ điều khác. Nói cho dễ hiểu thì giống như cha tức giận vì con gái ý.

Dù cách so sánh có chút kì lạ~

"Sư Tử! Ui! Sư ơi Sư~!!"

Hai bàn tay Song Tử liên tục huơ huơ trước mặt cô bạn cùng bàn vẫn còn ngơ ngác từ nãy đến giờ. Đến tận một lúc sau, Sư Tử mới sực tỉnh, miệng còn kêu lên một tiếng trước khi quay qua quay lại nhìn xung quanh.

"Sao mọi người tụ họp đông đủ vậy? Có gì vui hả?"

Một trong những điều cần phải lưu ý, Sư Tử không chỉ phản ứng chậm mà còn ngốc nghếch cực kì.

"Tớ không hiểu nổi cậu luôn! Bị cưỡng hôn mà mặt tỉnh như cái bình!!"

"Hả? Gì cơ? Cưỡng hôn? Ủa??"

Sư Tử đầu mường tượng lại chuyện lúc nãy, hai mắt theo đó mà chớp liên tục.

"Đâu có! Cậu ta đâu có cưỡng hôn tớ! Ít nhất thì không phải!"

"Hả???"

Con nhỏ này đang nói chuyện vớ vẩn gì thế? Thử hỏi người xung quanh đi, nhìn thế nào mà chẳng phải Xà Phu chủ động hôn Sư Tử, đến mức cô nàng còn nghệch mặt một lúc lâu còn gì.

"Cậu ta có hôn, nhưng không phải môi! Ở đây, ở đây cơ!"

Nhìn ngón tay Sư Tử chỉ chỉ ngay cạnh môi một xíu, Ma Kết lập tức nhíu chặt mày.

"Vẫn là hôn! Sư Tử, trả lời, cậu có quen nó?!"

Giờ thì Ma Kết nhìn chẳng khác nào một người "phụ huynh" đang hỏi cung con gái.

Ngón tay Sư Tử theo đó lại đặt ngay trước môi, hai mắt nhìn lên trần nhà chớp vài cái, cuối cùng lại khẽ nghiêng đầu.

"Tớ không chắc... Ý tớ là, cậu ta quen, nhưng tớ không nhớ rõ lắm!"

Ban nãy cô chắc chắn mình vẫn còn nhớ, ngay lúc vừa gặp Xà Phu. Dù vậy, bây giờ thì không còn nữa. Ngoài việc đã gặp qua cậu ta lần nào đó rất gần, cô không tài nào nhớ chính xác được.

"Nếu không phải hôn, cậu tại sao lại ngớ người cả buổi?"

Cái chất giọng lạnh tanh phát ra từ phía sau khiến cả bọn được dịp giật thót, ít nhất thì ngạc nhiên mà quay ra sau.

Như mọi khi, vẫn nằm dài trên bàn, Song Ngư đưa đôi mắt ngái ngủ đằng sau cặp kính nhìn bọn nó, vẻ mặt vẫn chỉ một tông cảm xúc.

Dù vậy, ai cũng biết cậu đang bực bội. Lý do hả, nếu nói là vì vị trí chỗ ngồi cũng có thể giải thích được một phần.

Chỗ ngồi của Đinh Xà Phu là phía trong ngay cạnh Song Ngư, tức là phía sau Song Tử. Mặc kệ cậu kịch liệt phản đối, thầy chủ nhiệm vẫn không thay đổi ý kiến.

Thì, rõ ràng ở trong lớp, chỗ duy nhất còn trống chỉ có chỗ ngay cạnh cậu.

"Hả? Vụ đó hả? Ai biết!"

Câu trả lời mang thương hiệu Sư Tử, cực kì ngu ngơ vô tư lự và chẳng thể giải quyết được bất kì thắc mắc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!