Nằm trên giường mình, trong khi hai chân vẫn còn buông thõng xuống nền sàn, Sư Tử khó khăn mở mắt, nhìn lơ đễnh lên trần nhà trước mặt. Cánh tay vẫn còn gác trên trán di xuống bờ mắt, chẳng bao lâu đã che mất đôi đồng tử tuyệt đẹp màu nâu cafe.
Lăn lộn một hồi lâu, Sư Tử thuận tay quẳng mạnh chiếc gối vừa tầm với, cuối cùng ngồi bật dậy một cách mệt mỏi. Cô bất giác thở dài, bàn tay vừa vuốt ngược mớ tóc mái chợt ôm lấy mặt.
"Ui..."
Cả người đột nhiên giật nảy lên vì cảm giác đau buốt truyền tới, Sư Tử nhíu chặt mắt. Nhìn bàn tay dính vết đỏ đã khô, cô chợt thở dài.
Một tay chống xuống nệm giường và thả chân xuống sàn, Sư Tử chậm rãi đứng dậy.
Nhìn kim ngắn đã chỉ đến giữa số sáu và số bảy, cô chớp mắt một cái.
Mình nên thay đồ và đi học thôi.
Bỏ qua cơn buồn ngủ và cơn đau đầu bất chợt của mình, Sư Tử bước vào phòng tắm, sau khi thuận tay lấy bộ đồng phục còn treo gần đó.
Rời khỏi phòng mình, một tay cầm chiếc áo khoác quen thuộc và lưng đeo balo, cô cẩn thận đóng cửa nhẹ nhàng. Một lượt nhìn phòng khách và gian bếp không một bóng người, cô chợt mỉm cười.
Một nụ cười buồn.
"Con đi học, mẹ nhé! Con sẽ mua gì đó khi về!"
Nói vọng vào căn phòng còn đóng cửa của mẹ mình, Sư Tử quay người bước ra cửa chính.
Dù sao, cô vốn cũng không mong một câu đáp lại.
***
"Mình sẽ muộn học mất cho coi! Ghét thật!!"
Ngày hôm nay chẳng may xe của Ma Kết bị hỏng, vì thế cậu cùng chị gái Xử Nữ được ba họ chở đi trên đường đến chỗ làm. Do đó, thay vì cùng cậu bạn thân đi học hằng ngày, riêng hôm nay cô phải tự mình đến trường.
Hôm qua Sư Tử cũng đã đặt báo thức, thế mà cuối cùng lại ngủ quên mất.
Thật chẳng biết nên cười hay nên khóc nữa.
Từ trước đến giờ, không hẳn là Sư Tử chưa từng đi học một mình, chỉ là cô cũng không nhớ rõ lần cuối cùng là bao giờ. Từ khi quen và chơi thân với Ma Kết, mặc kệ cô từ chối ra sao, cậu bạn thân sói đội lốt cừu kia vẫn tự phong cho mình quyền chở cô đi học.
Nhà Sư Tử so với trường phổ thông không quá xa, chỉ cần đi xe buýt vài phút là tới nơi. Vì vậy hiện tại, cô nàng đang chạy thật nhanh ra bến xe buýt đầu đường.
Dừng lại trong nhà chờ, Sư Tử hai tay gập gối thở hồng hộc vì mệt. Cô lâu lắm rồi mới phải chạy hết tốc lực thế này, đúng là một cực hình!
Thi thoảng lại nhìn đồng hồ đeo tay, Sư Tử một cách hối hả liên tục ngó đầu qua lại chờ xe tới. Thế này cô sẽ muộn học thật mất!
Lẽ ra Sư Tử nên dậy đúng giờ. Lẽ ra Sư Tử nên ngủ sớm.
"A!"
Đôi mắt màu nâu cafe sáng rực lên khi nhìn thấy chuyến xe đang chạy tới, tuy nhiên ngay sau đó lại xụ mặt xuống hẳn.
Cô nhìn nhầm xe.
Thay vào đó, rõ mồn một loạt âm thanh chợt truyền vào đôi tai cực nhạy của Sư Tử. Cô nàng chớp mắt liên hồi mấy cái, lập tức vì tò mò mà quay đầu khắp nơi nhìn chung quanh.
Thu vào tầm mắt Sư Tử lúc này là hình ảnh một cậu bạn nào đó đang ngồi khuỵu gối dưới đất, tay cứ mò mò gì đó trong chiếc xe đạp của mình. Từ đây không thể nào nhìn thấy khuôn mặt cậu ta, thay vào đó, Sư Tử có thể nhận ra sự mất kiên nhẫn khi cậu ta bực bội đập mạnh vào bánh xe đạp.
Có cô nàng nào đó thích thú chớp mắt một cái.
Hiện tại, trong đầu Sư Tử nảy ra một cuộc đấu tranh tư tưởng lớn. Một đứa con gái tạm được xếp vào loại nhiều chuyện như lời của Bạch Dương hay nói, đối với việc thiên hạ đương nhiên lúc nào cũng bận tâm thái quá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!