Gần đây, trước khi Kim Ngưu kịp nhận ra, cô đã chẳng còn quan tâm quá nhiều đến Cự Giải như trước nữa. Không hẳn là không quan tâm, cô chỉ đơn thuần không còn vì cậu mà lo nghĩ lung tung, suy nghĩ tiêu cực hay buồn chán thất vọng mỗi khi cậu gần cô gái khác nữa. Nếu hỏi Kim Ngưu tại sao, chính cô còn không rõ lý do nữa là.
Tình cảm dành cho Cự Giải, cô không thể nói rằng không còn tồn tại, nhưng cũng không chắc chắn. So với việc rụt rè ngượng nghịu khi cùng cậu trò chuyện, Kim Ngưu bây giờ có thể thoải mái vui vẻ cười nói với cậu.
Nhưng, liệu cô có còn thích cậu nữa hay không, Kim Ngưu thật sự không trả lời được.
Đúng hơn, cô không thể trả lời ngay lập tức được.
Dời mắt khỏi cửa sổ nhìn ra ngoài, Kim Ngưu thò tay vào hộc bàn lấy ra quyển sách từ thư viện. Chậm rãi lật từng trang, những ngón tay chợt dừng lại, nhẹ nhàng chạm lên mảnh giấy kẹp ngay giữa hai trang sách.
Có lẽ vì bắt đầu thân thiết hơn với Song Tử, tâm trạng Kim Ngưu dần trở nên thoải mái hơn. Ý cô là, thay vì giữ mọi thứ trong người và cố làm vui lòng người khác, trò chuyện cùng Song Tử, nhận lời khuyên khi tâm sự đủ thứ cùng cô bé, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Tuy nhiên, vẫn có vài chuyện cô lại không thể nói cho Song Tử, hay không đủ can đảm để nói thẳng. Mỗi khi như vậy, cô lại nhớ đến người bạn cùng mình trao đổi những bức thư ngắn kẹp qua những quyển sách này.
Kim Ngưu không biết người đó là ai, từ giới tính đến tuổi tác, từ tên đến ngoại hình, tất cả đều không biết. Và chính cô, cũng chưa hề một lần muốn tìm hiểu.
Có lẽ, Kim Ngưu không muốn biết. Ý cô là, chẳng phải cứ như thế này lại tốt hơn hay sao? Vì không biết người đó là ai, cô có thể thoải mái bày tỏ lòng mình.
Nghĩ ngợi một hồi lâu, Kim Ngưu mở bóp viết lấy bút, từng chữ nhẹ nhàng nắn nót viết lên một mảnh giấy khác rồi kẹp vào giữa quyển sách. Cô khẽ mỉm cười.
"Kim Ngưu! Cứu tớ!! Uwahh!!"
Còn chưa kịp cất quyển sách vào hộc bàn, một loạt âm thanh đã truyền ngay đến tai cô. Chỉ vừa mới ngẩng đầu lên thôi, Kim Ngưu đã thấy Cự Giải một mạch chạy ra núp đằng sau lưng cô.
Ngơ ngác một hồi, Kim Ngưu chợt nhìn thấy Xử Nữ hai tay chống hông mặt nghiêm nghị đi lại, đằng sau là cô bạn Bảo Bình vừa nhảy chân sáo vừa tủm tỉm kìa.
"Cậu bước ra đây, Cự Giải! Tớ không xé xác cậu ra, tớ nhất định không phải Nguyễn Xử Nữ!!"
Hai tay Cự Giải nắm lấy bả vai Kim Ngưu từ phía sau, lắc qua lắc lại.
"Tớ đâu có cố ý! Tiểu Xử à, tha cho tớ đi mà~!"
Nhận thức được tình hình, Cự Giải lập tức dời chỗ trốn. Bỏ tay khỏi Kim Ngưu, cậu cẩn thận từng bước chạy bắn đi ngay.
Cự Giải thường chạy rất chậm, cực chậm, chậm nhất lớp, nhưng trong vài trường hợp cấp bách thì tốc độ khó ai sánh bằng.
"Đứng lại ngay cho tớ!"
Một người là hội phó hội học sinh, một người là anh chàng nổi tiếng ngu ngơ thụ động, thế mà đuổi nhau chạy khắp nơi như đang chơi trò đuổi bắt. Không chỉ mỗi Kim Ngưu, cả lớp hầu như đều mắt tròn mắt dẹt, chỉ duy nhất mỗi Bảo Bình là ôm bụng cười ngặt nghẽo.
"Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Âm thanh xa dần khi Xử Nữ và Cự Giải rời khỏi lớp, Kim Ngưu lúc này mới quay sang Bảo Bình. Mất một lúc để cô bạn nào đó cố nén cười.
"Cậu biết Giải hậu đậu thế nào rồi đó! Ngu ngu giỡn giỡn lúc Xử nó đang làm việc, thế là chẳng biết ma xui quỷ khiến gì làm bay tùm lum giấy tờ của hội học sinh, lại còn giẫm lên nữa chứ! Haha!! Hài dã man!!"
Trong khi Bảo Bình vẫn cười sảng khoái, Kim Ngưu hai mắt chớp vài cái, cuối cùng cười trừ.
Họ là thanh mai trúc mã, đúng không nhỉ...
"Cậu đi đâu ý? Sắp hết giờ ra chơi rồi đó~!"
Nhìn Kim Ngưu chợt đứng lên khỏi chỗ ngồi mình, Bảo Bình mắt tròn xoe thân thiện nghiêng đầu thắc mắc. Đáp lại, cô cười nhẹ đầy dịu dàng.
"Tớ ghé thư viện một lúc, để trả sách ấy mà!"
Ban đầu, Kim Ngưu định đến giờ ra chơi thứ hai của buổi sáng rồi mang trả cũng được, rốt cuộc suy đi nghĩ lại một hồi rồi quyết định đi luôn.
Dù sao, tiết năm có kiểm tra, cô dùng giờ ra chơi đó để ôn lại bài cũng tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!