Dắt xe ra khỏi cổng chính của bệnh viện thành phố, Song Ngư đưa tay che miệng ngáp một hơi dài, rồi lại dụi dụi mắt một cách ngái ngủ. Đầu cậu cứ giật băng băng, cứ như thể chỉ cần đụng nhẹ một chút cũng trời đất quay vòng.
Mấy ngày nay cậu chẳng chợp mắt được tí nào, bao nhiêu thứ đè lên đầu chẳng lúc nào cho cậu nghỉ hơi.
Song Ngư nên ngủ nhiều hơn, cậu nghĩ thế, mặc dù chẳng mấy chắc chắn rằng cậu sẽ làm vậy.
Dù sao, đó cũng không phải chuyện lạ.
Lúc này đã là tám giờ tối hơn. Đạp xe trên đường, Song Ngư thỉnh thoảng lại lướt mắt nhìn xung quanh, nhìn con đường, nhìn người đi lại, nhìn cả lên bầu trời không có lấy một vì sao. Ít nhất, nhìn lung tung như thế phần nào giúp cậu tỉnh táo hơn.
Đương nhiên, Song Ngư vẫn tập trung nhìn xe cộ, trừ khi cậu muốn một vé vào bệnh viện vì tai nạn giao thông.
Dừng xe lại trước vạch chờ đèn đỏ, Song Ngư trong khi nhìn bâng quơ đâu đâu chợt dừng mắt ở một công viên gần đó. Nheo nheo mắt cố nhìn cho rõ, một phần cũng để chắc chắn rằng mình không nhầm, Song Ngư hơi nhướng mày khó hiểu.
Có tiếng còi xe inh ỏi vang lên phía sau cậu. Nhìn đèn xanh đã chuyển, lại nhìn ra chiếc xe máy đằng sau, Song Ngư gật gật đầu xin lỗi rồi tấp vào trong nhường đường.
Lại nhìn về phía công viên đằng kia, Song Ngư tay lấy cái balo của mình còn đang để trong rổ xe đạp.
Kính của cậu đâu mất rồi nhỉ?
***
Sư Tử bất giác run lên vì lạnh, hai bàn tay choàng qua nhau ôm lấy đôi vai nhỏ thỉnh thoảng lại truyền đến cảm giác rét buốt. Thời tiết chuyển đông mang theo cái lạnh không khiến cô cảm thấy dễ chịu cho lắm.
Về cơ bản, Sư Tử vốn chịu lạnh không giỏi.
Nhìn hai cái chân ngắn ngủn của mình đung đưa lên xuống, Sư Tử lại ngẩng đầu nhìn bầu trời tối trên kia. Đôi mắt màu nâu cafe thoáng tia thất vọng khi chợt nhận ra, trên đó không hề có lấy một ngôi sao.
Hai tay Sư Tử nắm lấy hai bên tay áo khoác kéo xuống, rồi lại kéo cả mũ áo trùm kín cổ. Ăn một miếng bánh mì đang cầm, cô lại đưa mắt nhìn đâu đâu trong khi vẫn đều đều đung đưa chân mình.
Chợt, trong mắt Sư Tử như vừa lướt qua một cái gì đó quen thuộc. Cô bắt đầu nhìn lung tung khắp nơi, nhìn tới nhìn lui nhìn ngang dọc, cuối cùng dừng lại nơi "cái gì đó" đang dắt xe đạp đi lại.
Không mất quá lâu để Sư Tử nhận ra "cái gì đó" kia chính là một cậu con trai.
"Ngư-"
Bất giác bặm chặt môi, mắt Sư Tử đảo qua lại vài vòng. Sâu trong đôi đồng tử màu nâu cafe kia thoáng chút thất vọng.
"Ê!"
Đối với người con trai hiện giờ đang đứng trước mặt mình, thay vì trả lời, Sư Tử lại chớp mắt một cái, rồi cứ thế nhìn trân trân cậu trong vô thức.
"Này!"
Giọng có chút lớn tiếng của Song Ngư khiến Sư Tử khẽ giật mình, đôi đồng tử được dịp chớp liên tục một cách ngây ngốc.
"Hả? À, xin lỗi! Hì~"
Bản thân cũng không rõ tại sao lại nghĩ ngợi về con người đáng ghét kia, nhưng phải rồi, người này là cậu bạn đeo kính ngồi phía sau cô.
Không phải anh ta.
"Chào buổi tối! Ui ui, cậu giờ này còn lang thang đâu đó~?"
Cái giọng tăng động quá mức kia chính là một bằng chứng thiết thực nhất để Song Ngư chắc chắn mình không nhầm người. Cách mà cô liên tục vẫy tay chào cậu, trong nhất thời khiến cậu thật không biết nên đáp lại thế nào.
Vì vừa mới nãy thôi, Song Ngư đã nhìn thấy một bộ mặt có phần vô cảm và u uất.
"Câu đó chẳng phải hợp với cậu hơn sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!