Chương 33: Người không muốn gặp

Khi lễ hội trường vừa kết thúc, cũng là lúc giải đấu bóng rổ của các trường phổ thông chính thức khép lại. Đội bóng rổ nữ do Bảo Bình làm đội trưởng chỉ giành được hạng tư toàn thành phố, trong khi giải nhì bên nam thuộc về đội Nhân Mã.

Nói cho cùng là vậy, cậu vốn một trận cũng không tham gia. Tất cả những gì Nhân Mã làm là hò hét như một thằng bệnh từ bên trong hàng ghế của đội.

Đẹp trai mà hình như không được bình thường. Đó là một trong những lời của khán giả nói cậu, mặc dù Nhân Mã một chút cũng chả để tâm.

Tuy vậy, đó lại là một chuyện đáng mừng. Quen nhau chưa lâu, nhưng hầu hết thành viên của cả hai bên đều hiểu ít nhiều về Nhân Mã, cái thằng nhóc mà lúc nào cũng chọc giỡn cười cợt. Ít nhất, cậu không còn vì chuyện không thi đấu được mà ủ rũ buồn rầu một cách chán chường nữa.

Thà quậy phá linh tinh như thằng mới trốn trại còn đỡ đáng sợ hơn một thằng tự dưng trầm lặng...

Công lớn thuộc về ai ấy hả? Thật ra thì chẳng một ai biết cả, trừ Nhân Mã, cậu nghĩ vậy.

***

Bảo Bình chậm rãi mở mắt, chớp vài cái trong khi tay vẫn còn kẹp chặt quyển truyện tranh đang đọc dở. Chống tay xuống sàn nhà ngồi dậy, cô ngáp dài một cái.

Đọc truyện mà ngủ quên mất, ngoài Bảo Bình không biết còn có ai không nhỉ.

Nhìn quả bóng rổ chẳng biết ma xui quỷ khiến gì tự nhiên lăn lăn về phía mình, Bảo Bình mày lập tức nhíu chặt, trong lòng theo đó sinh ra bực bội. Cô nhanh chóng bắt lấy, rồi cũng rất nhanh chóng quẳng mạnh quả bóng rổ về phía bức tường đằng kia.

Một âm thanh uỳnh uỳnh vang lên, từ cái chấn động của một quả bóng rổ nặng trịch và bức tường của một ngôi nhà lâu tuổi.

"Con nhỏ kia, mày làm cái gì mà ồn ào thế hả?!!"

Bảo Bình khẽ giật thót, cô hét lại trở lời mẫu hậu đại nhân của mình.

"Không có gì hết

---Ui!"

Còn chưa kịp nói hết câu, quả bóng rổ vừa mới quăng dội ngược từ tường ra và cuối cùng bay thẳng vào mặt của Bảo Bình. Cô nàng đội trưởng lập tức ngã hẳn ra sau, đầu đập mạnh xuống sàn nhà.

Hai tay ôm đầu, vài giây sau lại ôm lấy cái mũi tội nghiệp của mình, Bảo Bình bực mình lăn qua lăn lại.

Đáng ghét! Cả bức tường cũng chống đối cô!!

Ghét..

Ghét...

Tại sao đội cô lại thua được cơ chứ!?

Bảo Bình còn nhớ rất rõ, trong trận đấu với trường đó, cô đã cố gắng cực kì. Thế quái nào cuối cùng lại vì đúng một điểm mà thua?!

Không cam tâm! Thật sự không cam tâm!!

Có cô gái nào đó đang nằm sấp trên sàn nhà, hai tay hai chân mở rộng chẳng chút ý tứ, cả người thì liên tục toát ra không khí não nề.

Tai Bảo Bình vểnh lên thu vào âm thanh nào đó. Hình như điện thoại cô nó reo.

Bảo Bình vốn không phải một cô gái nhu mì hiền thục như Kim Ngưu, càng không phải một cô gái chững chạc nghiêm túc như Xử Nữ, mấy chuyện lễ độ hay thuỳ mị gì gì đó, cô một chút cũng không bận tâm. Ba mẹ Bảo Bình vì chuyện này mà cực kì khổ sở, họ thậm chí thi thoảng còn quên mất con mình là con gái...

Điển hình là lúc này đây, thay vì ngồi dậy lấy cái điện thoại đang reo inh ỏi vứt trên giường, Bảo Bình lại dùng chân với tới lấy như một điều hiển nhiên.

Bảo Bình hơi nhăn mặt, miệng lầm bầm chửi rủa. Là đứa nào con nào thằng nào rảnh rỗi sinh nông nỗi cứ gọi điện réo mãi trong khi bổn tiểu thư cô đang muốn yên tĩnh hả?!

"Muốn gì?!"

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, chỉ có mỗi tiếng nhạc còn vang lên bên tai Bảo Bình. Cô nhíu chặt mày, tâm trạng cực kì không tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!