Thiên Yết lập tức cõng Kim Ngưu đến phòng y tế. Theo chẩn đoán của cô phụ trách, ngoài những vết thương ngoài da thì chỉ đơn giản là ngất do kiệt sức.
Song Tử là người duy nhất ở lại cùng Kim Ngưu, trong khi cả anh họ và Thiên Bình đều đã lên văn phòng theo thông báo vừa vang lên trên loa trường. Bởi vì họ đều có mặt nên chắc chắn dính dáng đến ít nhiều. Đúng ra cả Song Tử cũng phải đi cùng, nhưng Thiên Bình lại bảo cô cứ ở lại đây.
Ủa, mà nghĩ lại, cô việc gì phải ngoan ngoãn nghe lời anh ta nhỉ!?
Thật sự thì Song Tử lúc này cực kì khó chịu. Cô nửa muốn ở yên chăm Kim Ngưu, nửa muốn chạy ngay đến phòng giáo viên. Cô không phải lo cho Thiên Yết, càng không lo cho Thiên Bình, kể ra cũng vì lý do, chủ chỉ là muốn cho hai con nhỏ kia một trận. Dám làm đau bạn cô, thật không biết lượng sức.
"Ư..."
Nhìn xuống cô bạn đang nằm trên giường, Song Tử chớp mắt mong đợi.
Mở mắt một cách khó khăn, Kim Ngưu nhìn thấy trần nhà trắng, và sau đó là khuôn mặt mừng rỡ của Song Tử.
"Song Tử, chị bị sao vậy?"
"Chị bị đánh đến ngất đi nên tụi em lập tức mang đến đây. Xin lỗi vì em không đến sớm hơn!"
Trước vẻ mặt hối hận của Song Tử, Kim Ngưu đơn giản lắc đầu cười nhẹ. Với sự giúp đỡ của cô bé, cô chống tay ngồi dựa vào thành giường.
"Bộ, chỉ có mỗi mình em thôi sao? Là em đưa chị đến đây?"
Kim Ngưu không chắc mình nhớ rõ, càng không chắc những gì mình nhớ là đúng. Dù vậy, không chỉ cơ thể cô, cả lồng ngực lúc này cũng dâng lên cảm giác ấm áp lạ thường còn vương lại.
Có một ai đó đã cõng cô đến đây, một ai đó với vẻ mặt bình thản lại đầy lo lắng.
"Đâu, là anh Thiên Yết đấy chứ! Em, Thiên Bình với anh đều đi tìm chị, người cõng chị đến đây cũng là anh Thiên Yết!"
Nhìn nụ cười toả nắng của Song Tử, Kim Ngưu một chút nghĩ ngợi.
Vậy ra, đó là cậu.
"Vậy, họ đâu rồi?"
Sau một hồi nhìn xung quanh, Kim Ngưu nhận ra Song Tử ở đây một mình. Về lớp rồi chăng?
Vẻ mặt của Kim Ngưu hoàn toàn lọt vào mắt Song Tử, cả ánh mắt lạ kì kia nữa. Cô không tài nào đoán ra được.
"Hai người họ bị gọi lên văn phòng rồi, nhưng chị đừng lo, họ chắc chắn không sao!"
Song Tử có thể lấy danh dự ra đảm bảo đó!
Kim Ngưu khẽ gật đầu, hơi nghiêng mặt cười tươi. Sự quyết đoán kia khiến cô thấy an tâm hơn.
Nhưng Kim Ngưu chợt suy nghĩ, về Thiên Yết. Từ hôm đó đến nay, tất cả những gì cô đối với cậu đều là tránh mặt cậu. Kim Ngưu không biết phải nói gì, cũng không biết phải làm sao khi gặp cậu. Thiên Yết lại là một người trầm lặng tinh ý, cậu chẳng hề bắt chuyện khi nhận ra cô không muốn.
Vậy mà, Thiên Yết lại chạy đi tìm cô. Thấp thoáng trong trí nhớ của cô lúc đó, Kim Ngưu có thể thấy sự lo lắng trên khuôn mặt vốn lạnh nhạt của cậu. Bằng cách nào đó, nó khiến cô khó chịu.
Giờ, Kim Ngưu phải đối mặt với Thiên Yết ra sao đây?
Vì một tai nạn cỏn con vô nghĩa như vậy mà nghĩ ngợi, Kim Ngưu cô có lẽ là người đầu tiên duy nhất cũng nên.
Thật ngớ ngẩn làm sao.
"Chị hai!!!!"
Song Tử từ trước đã nghe tiếng bước chân gấp rút chạy lại gần, cho đến khi nghe thấy âm thanh một phần chướng tai kia thì lại càng chắc chắn.
"A, Nhân Mã!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!