Chương 30: Rắc rối gần đây

Chân Nhân Mã tạm thời được cho là đã hồi phục. Cậu có thể đi đứng bình thường, chạy nhảy tạm ổn, đạp xe đạp cũng thừa sức, nhưng lại không thể chơi bóng rổ, đặc biệt là những cú bật cao từ lâu đã là sở trường của cậu. Huấn luyện viên không cho, đội trưởng không cho, thành viên không cho, cả Bảo Bình và đội nữ cũng không cho.

Cậu hận!

Đối với Nhân Mã, chạy nhảy và chơi bóng rổ đã trở thành thói quen khó bỏ, cậu sẽ chết mất nếu thiếu thể thao. Thế mà họ lại bắt cậu ngồi yên đó giương mắt nhìn họ chơi hăng say.

Khác nào mỡ treo miệng mèo!!

"Mày nghĩ xem, có phải là cực kì quá đáng không? Hả? Hả?!"

Mặc kệ cái miệng cứ độc thoại thao thao bất tuyệt kia, Song Ngư hoàn toàn không có vẻ gì là quan tâm. Thay vào đó, cậu gục đầu xuống bàn mà ngủ.

Cậu quá mệt để có thể thức nói chuyện tầm phào nhảm nhí với Nhân Mã.

"Dậy! Tao đang nói mà! Mày dậy coi!!"

Cơ mà, ngủ không được...

Nhân Mã thật lắm điều. Từ cái hôm hội thao đến giờ, không lúc nào là không bám dính lấy Song Ngư, cứ tỏ ra như thân thiết lắm. Cậu không phản đối, mà không, đúng hơn là không có quyền phản đối.

Bởi vì mặc cho Song Ngư cự tuyệt mắng chửi thế nào thì Nhân Mã vẫn cứ mặt dày bám theo.

Mà quan trọng nhất, thế quái nào lại dần trở nên quen luôn. Lúc nào cũng có một thằng luôn mồm ngay cạnh mình, Song Ngư dần cho đó là chuyện thường.

Hay thật, cậu bị điên rồi chăng.

"Vậy thì đi tập đi! Biến cho tao ngủ!!"

"Đã bảo là không ai cho tao tập!"

"Thế đi ngủ đi cho khoẻ người!"

Phán một câu như đúng rồi, Song Ngư lại gục đầu ngủ tiếp.

Nhưng còn lâu Nhân Mã mới cho phép. Cậu thản nhiên giật đầu Song Ngư dậy, lại còn lắc tới lắc lui.

"Tao muốn chơi bóng rổ! Tao muốn chơi!!"

Song Ngư khổ quá, khổ quá mà.. Trời ơi là trời, cậu mệt, cho cậu ngủ đi!

***

Ma Kết tay cầm ổ bánh mì, miệng nhai nhai trong khi mắt lơ đễnh nhìn đâu đâu. Ngước lên nhìn con nhỏ ngồi đối diện mình, lại nhìn đứa ngồi cạnh mình, cậu tiếp tục ăn bữa sáng như chẳng có gì xảy ra.

Sư Tử nằm dài trên bàn, tay thỉnh thoảng bỏ vào miệng một muỗng kem. Huơ huơ cái muỗng trước mặt, cô lên tiếng.

"Dương này, hình như dạo này Nhân Mã với cậu bạn đeo kính khá thân nhỉ?"

Ngón tay đặt cạnh môi, Bạch Dương hơi nghiêng đầu nghĩ ngợi. Cô nhướng mày khinh thường.

"Còn lâu! Thế nào mà chẳng là thằng Mã mặt dày bám theo!"

Mới học chung năm nay cũng đủ để cô nhận ra rồi. Bạch Dương còn nhớ có tên nào hồi đầu năm nói không thích giao du với mấy người hướng nội ít nói.. Ừ thì không thích...

Đúng là cô đơn quá cũng chạm đến dây thần kinh. Cô đơn quá hoá khùng.

Bạch Dương tự nhiên sực nhớ ra một điều, mắt nghi hoặc nhìn con nhỏ ngồi đối diện.

"Ê, tới giờ vẫn chưa nhớ tên người ta hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!