Sau khi ngày thứ sáu hoàn toàn kết thúc, các nhóm cũng bắt đầu dọn dẹp gian hàng của mình, đồng thời gửi bản báo cáo doanh thu cho hội học sinh, sau khi qua kiểm duyệt sẽ được gửi lên ban giám hiệu.
Thứ bảy, cũng chính là ngày diễn ra lễ bế mạc của lễ hội trường. Nhưng đó là khoảng vào chiều tối, nên buổi sáng hoàn toàn các học sinh của trường đều được nghỉ.
Thiên Yết ngồi trên giường mình, lưng dựa vào bức tường gần đó cầm sách đọc. Đôi mắt màu khói dường như chẳng hề một giây rời khỏi những con chữ trên trang giấy. Cậu thỉnh thoảng lại ngứa chân đá đá Thiên Bình còn đang nằm sấp nhắn tin với gái mỗi khi thằng bạn kia nổi hứng cười như bị bệnh dại.
Tuy vậy, Thiên Yết vẫn cứ mung lung suy nghĩ, nhiều nhất là về tai nạn ngày hôm đó. Trời ban cho cậu sự tinh ý, nhưng bằng cách nào đó lấy mất đi dây thần kinh thể hiện cảm xúc của cậu, đó là điều cả Sư Tử, Thiên Bình, Song Tử rồi giờ cả Xử Nữ đều nói về Thiên Yết. Rằng cậu là một thằng máu lạnh vô tình.
Thiên Yết không phủ nhận, cũng chưa bao giờ muốn thay đổi. Nhưng không hiểu sao, gần đây, đặc biệt là từ ngày hôm đó, cậu cứ khó chịu trong lòng. Tai nạn, đó đơn thuần chỉ là một tai nạn. Thiên Yết cũng biết, chuyện đó đối với một cô gái nhạy cảm như Kim Ngưu lớn lao thế nào. Chỉ tiếc, cậu dù cố cũng không thể hiểu được, càng không có chút biểu cảm nào xuất hiện ra ngoài.
Mỗi khi Thiên Yết định bắt chuyện xin lỗi, thì y như rằng Kim Ngưu lại tìm cách tránh né cậu. Từ hôm đó, cô một lần cũng không nhìn vào mắt cậu.
Đây không phải lần đầu tiên Thiên Yết vì một người con gái mà suy nghĩ nhiều đến vậy, nhưng là lần đầu tiên cậu cảm thấy khó chịu đến thế này.
Dù sao, vì đó là Kim Ngưu nên cậu mới như vậy.
Bởi vì đó là cô.
Thiên Bình đủ thông minh để nhận ra sự kì lạ của tên bạn thân. Dù Thiên Yết kể cả bây giờ cũng rất ít khi biểu lộ cảm xúc ra ngoài, thời gian chơi thân đủ dài để cậu nhìn thấy bên trong đôi mắt tưởng như vô cảm kia. Nhưng bởi vì Thiên Yết không muốn nói, hoặc chưa muốn nói, cho nên cậu sẽ không hỏi.
Cơ mà, dù thấu hiểu như vậy, Thiên Bình lại cực kì dở tệ trong khoảng để ý đến tâm trạng của người khác.
Điển hình là lúc này đây ai đó đang thản nhiên nhìn vào điện thoại mà tủm tỉm cười, thỉnh thoảng còn bật cười thành tiếng, lại còn nói nhảm lung tung.
Đối với một kẻ chuộng im lặng như Thiên Yết, lại còn đang mang tâm tình xấu, cậu đương nhiên nổi cơn thịnh nộ.
Không nói không rằng, mặt cũng đơ đơ lạnh nhạt, Thiên Yết chỉ đơn giản giơ chân đá mạnh Thiên Bình một cái.
Bị tên bạn thân đá đá nãy giờ riết quen, đâm ra không đề phòng cảnh giác gì, đó là một trong những lý do khiến Thiên Bình dễ dàng bị đá lăn xuống giường.
"Thằng điên, mắc gì đá tao!?"
Sợ thì sợ, vậy mà mỗi lần tức giận bất mãn vẫn cứ mạnh miệng như vậy.
"Bố mày đang đọc sách, ồn ồn như cái chợ! Biến!"
Rõ ràng là viện cớ, Thiên Bình thầm nhủ.
Và ai đó vẫn ngoan cố leo lên giường tiếp tục nằm.
Một lúc, Thiên Bình nằm ngửa ra, rồi nghiêng qua phía Thiên Yết. Cậu chống tay đỡ đầu, mắt thích thú nhìn cậu bạn chí cốt.
"Ê, mày có tâm sự hả? Kể tao nghe chơi đi!"
Tuy đã bảo là nếu Thiên Yết không nói, cậu sẽ không hỏi, nhưng Thiên Bình cũng có giới hạn kiên nhẫn, và cậu không thể ngừng tò mò.
Có anh chàng hội trưởng nào đó lập tức nhíu mày.
"Biến! Cút! Xéo! Đồ đàn bà nhiều chuyện! Hôm nay rảnh mà, đi hẹn hò với mấy con bồ của mày đi!!"
"Ứ thích! Làm gì nhau?"
Đã quan tâm còn bị mắng, đúng là bực mình!
Hẹn hò dù là sở thích của Thiên Bình, nhưng riết cũng chán. Cậu chợt nhận ra, thay vì đi vòng vòng có mấy chỗ với những đứa con gái õng ẹo nhàm chán cho nóng nực, cứ nằm ở nhà hưởng máy lạnh là sướng nhất.
Bốn mắt nhìn nhau một hồi, Thiên Yết thở dài một cái. Tay cậu đóng lại quyển sách còn đang đọc nửa, ngồi xếp bằng lại mà đối mặt với thằng bạn thân còn đang nhìn mình chằm chằm.
"Gớm quá ba! Ngưng nhìn tao kiểu đó!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!