Chương 25: Cafe cổ tích

Hôm nay là thứ năm.

Hiện tại là bảy giờ sáng. Thiên Yết đưa tay tắt đồng hồ báo thức đang reo inh ỏi, đồng thời sửa lại cái cổ áo bị lệch đi.

Miệng ngáp một cái, mắt vẫn còn lơ mơ nửa tỉnh nửa mê. Cả người Thiên Yết đau ê ẩm, toàn bộ đều do Song Tử cả ngày hôm qua kéo cậu đi khắp siêu thị mua các thứ chuẩn bị cho quán.

Mà, Thiên Yết nghĩ đám con trai còn lại cũng chả đứa nào được yên thân đâu.

Rời khỏi phòng mình, Thiên Yết vừa bước ra phòng khách đã nhìn thấy Thiên Bình nằm sấp chễm chệ trên ghế sofa, một tay cầm snack, một tay cầm remote liên tục chuyển kênh.

Thằng này cũng có lúc dậy sớm hơn cả cậu? Thật khó tin. Quá khó tin. Cực kì khó tin!

"Ê thằng kia! Mày đang nghĩ thế nào hôm nay trời cũng sập chứ gì?!"

Kể cả khi bị nói trúng tim đen, mặt Thiên Yết vẫn bình tĩnh như chả có gì xảy ra, thậm chí còn đáp lại một cách thản nhiên như không.

"Bậy, tao đang nghĩ tới động đất sóng thần cơ!"

Hôm qua nghe tin ở đâu có động đất ý.

Thiên Bình bỏ bánh vào miệng, tiện tay cầm gối trên sofa quẳng về phía Thiên Yết.

Đương nhiên còn lâu mới trúng.

Đi vào trong bếp, Thiên Yết tay mở tủ kiếm đại cái gì đó bỏ vô bụng. Thật tiếc, bên trong không thực phẩm tươi sống cũng toàn kẹo với chocolate được tặng của thằng Thiên Bình.

Ai kia đang yên đang lành tự nhiên thấy tay trống trải hẳn đi. Mắt nâu cafe lập tức quay qua, nhìn chằm chằm chằm bịch bánh của mình đang bị Thiên Yết giật lấy ăn như đúng rồi.

Lấy snack làm bữa sáng, cũng không tồi nhể~

***

Nhà của chị em Kim Ngưu và Nhân Mã mới sáng ra đã ầm ầm cả lên.

Hai chị em nhà này có một điều khá trái ngược đến kì lạ. Cậu em trai dù lâu lâu thần kinh hay bất ổn và chân tay cũng không bao giờ yên được, thêm cả cái miệng tía lia tía lia liên tục, vậy mà ngoài chuyện gia chánh thì cả thói quen dậy sớm không chê vào đâu cho được. Tuy nhiên, cô chị dù tháo vát giỏi giang, việc gì cũng biết, biết tuốt, lại hiền dịu chăm chỉ, thế mà chẳng bao giờ dậy đúng giờ.

Đặt báo thức cũng hoàn toàn công cốc.

Đó là lý do chính cho sự ồn ào hiện tại.

"Chúng ta muộn! Muộn mất!! Sao Mã không gọi chị hai dậy!?"

Nhân Mã mặc kệ cô chị gái chạy lăng xăng khắp nhà, cứ thế đứng trong bếp thưởng thức bữa sáng của mình. Mắt cậu thậm chí còn thích thú nhìn theo Kim Ngưu.

"Xạo nha! Em có gọi, gọi khàn cổ luôn mà có ai thèm để lời em vô tai đâu!"

Kim Ngưu học đâu cái tính đổ thừa nè, không tốt đâu nha.

Biết bản thân thường dậy muộn, thế mà tối nào Kim Ngưu cũng thức đọc sách đến tận khuya. Một trang nữa thôi, một trang nữa thôi, rốt cuộc càng đọc càng ghiền, tới khi sực tỉnh đã hơn hai giờ sáng.

Đúng là tật xấu khó bỏ.

Nhân Mã vừa ăn xong, còn chưa kịp uống ly nước đã bị Kim Ngưu nắm tay kéo đi. Miệng không ngừng kêu la "Muộn! Muộn!" trong khi chân còn thoăn thoắt hơn cả cậu.

Phục ghê!

***

Hiện tại là tám giờ, còn đúng một tiếng nữa là khai mạc lễ hội trường. Đa phần nhóm sáu đều có mặt hết cả, và đang trong giai đoạn kiểm tra lại các thứ cũng như sửa lại bàn ghế bị xê dịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!