Chương 12: Thực hành hoá

Song Tử đang trên đường từ thư viện trở lại lớp học. Cô trên tay cầm vài quyển sách khoa học vừa mượn được. Dạo gần đây, Song Tử tự dưng có hứng thú với khoa học lượng tử, mặc dù cô đã học qua và bỏ xó từ lâu.

Ôm chặt mấy quyển sách, Song Tử nhoẻn miệng cười tươi. Những quyển sách này thuộc hàng hiếm vì thường bị câu lạc bộ khoa học mượn mất, cũng may có chị tiền bối giúp cô giữ lại.

Nếu Song Tử không nhớ nhầm, tên chị ấy hình như là Kim Ngưu. Có gặp cũng khá nhiều, nhưng chưa bao giờ hỏi tên của nhau. Cô nhớ được vì có nhìn sơ qua bảng tên của chị ta.

Khi bước ngang qua phòng âm nhạc, chân Song Tử bỗng dưng khựng lại. Tay vẫn cầm mấy quyển sách, cô đưa mắt nhìn vào trong qua cánh cửa mở toang.

Một người con trai ngồi bên cạnh chiếc đàn dương cầm lớn. Từng đợt gió lạnh tràn vào qua cửa sổ còn mở, càng khiến không khí trong căn phòng thêm lạ lùng.

Mất một lúc lâu, Song Tử mới nhận ra đó là Thiên Bình. So với một chính mình say xỉn của ngày hôm trước, anh ta có vẻ ổn hơn nhiều. Song Tử đúng là lo bò trắng răng.

Nhìn Thiên Bình lúc này, không hiểu sao khiến Song Tử không thể rời đi cũng chẳng thể lên tiếng. Người con trai trước mặt cô trông rất khác, không lêu lỏng ăn chơi, thay vào đó lại rất dịu dàng và điềm đạm. Trong đôi mắt màu nâu cafe kia, Song Tử có thể nhìn thấy tia buồn bã.

Thiên Bình vẫn ngồi trước cây đàn dương cầm, mắt cứ như nhìn về một điểm vô định nào đó trên nắp đàn. Bàn tay cậu hết đưa lên lại hạ xuống, chần chừ và lưỡng lự. Thiên Bình hoàn toàn không nhận ra sự có mặt của Song Tử.

Những ngón tay của Thiên Bình sau một hồi bắt đầu mở nắp đàn. Lướt một dọc trên những phím dương cầm, đôi mắt nâu cafe dường như suy nghĩ gì đó. Nhịp nhàng và chậm rãi, từng âm thanh trong trẻo vang lên.

Song Tử ôm chặt những quyển sách trong tay, nửa ngạc nhiên nửa khó tin. Cô chưa từng nghĩ người như anh ta biết chơi đàn, lại còn chơi rất hay như vậy. Từng âm thanh du dương, hệt như gió đang thổi hồn vào điệu nhạc.

Trong bản nhạc dịu êm đó, đột nhiên vang lên một nốt lệch phá hỏng cả bài. Ngay sau đó, âm thanh ầm ầm như một người vừa đập mạnh vào những phím đàn truyền vào tai Song Tử.

Là Thiên Bình, một cách tức giận đấm liên tục vào những phím dương cầm. Bàn tay cậu siết chặt lại.

Quả nhiên dù có cố gắng thế nào, cậu vẫn không thể chơi được dương cầm.

Thiên Bình cắn chặt môi.

Chết tiệt!

"Anh đang phá hoại của công đấy!"

Đến lúc này, Thiên Bình mới nhận ra sự xuất hiện của một người khác. Nhìn ra phía cửa, ánh mắt vừa nhìn thấy Song Tử đã lập tức thay đổi, che giấu sự chán nản kia bằng tia cười.

"Tôi chưa làm gì hết nhé!~"

Một tay đặt trên đùi, tay còn lại bấm vài phím trên dương cầm, cuối cùng giơ mở hai tay ra, hệt như Thiên Bình muốn kiểm chứng rằng cậu chẳng hề phá hoại gì như cô nói cả.

Vẻ mặt tươi cười của Thiên Bình khiến Song Tử cô cảm thấy buồn nôn. Nhăn mặt khó chịu, cô hất mặt bước đi một nước.

"À, hôm bữa làm phiền em, cho tôi xin lỗi~!"

Câu nói của Thiên Bình khiến chân Song Tử hơi khựng lại, cả mặt cũng nhìn về phía cậu trong vài giây. Tuy nhiên ngay sau đó, cô lập tức bỏ đi.

Thiên Bình vẫn ngồi đó, vẻ mặt tươi cười nham nhở ban nãy biến mất từ lúc nào. Đưa mắt nhìn vào cây đàn dương cầm, cậu chán nản thở dài, tay đóng nắp đàn lại.

Cậu không sai, không hề sai.

Nhất định là vậy.

***

Song Tử vừa về tới lớp đã bị Sư Tử từ xó xỉnh nào đó túm lấy, lại còn ôm cổ cô mà lắc tới lắc lui. Nếu không nhờ sự giải vây của Bạch Dương và bắt đầu mắng cái nhỏ trẻ con kia, Song Tử chắc chắn sẽ sớm nghẹt thở.

Tiết sau là tiết hoá, vì vậy cả lớp bắt đầu tạo nhóm thực hành. Mỗi nhóm năm người, đó là lý do Sư Tử mới nhìn thấy đã đu bám lấy Song Tử không chịu buông.

Cô không thèm phản đối chi cho mệt. Dù sao, chung nhóm với ai Song Tử cô cũng chẳng bận tâm.

"Bạch Dương, cậu vào nhóm bọn này đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!