"Xin lỗi, nhưng người nhà bệnh nhân vui lòng đợi bên ngoài!"
Sau khi bị một cô y tá ngăn lại trước khi kịp bước vào trong, Ma Kết cứ đứng đực người ra nhìn cánh cửa dần khép lại, nhịp thở vẫn gấp gáp do đã chạy liên tục nãy giờ. Cậu từng bước lùi về sau, rồi quay sang đi đến chỗ người chị gái đang ngồi trên hàng ghế chờ của cậu.
"Chị."
Xử Nữ không hề có bất kỳ phản ứng nào, nên Ma Kết thật sự không biết chị ấy có nghe cậu gọi hay không. Trong khi Ma Kết tiếp tục nhìn chị, Xử Nữ vẫn cứ ngồi yên trên ghế, nét mặt vẫn lãnh đạm đến vô cảm cùng đôi mắt cứ nhìn chằm chằm đờ đẫn xuống sàn nhà. Mặc dù đôi mắt ấy nhìn vào rất bình lặng, nhưng thực chất lại mờ đục hệt như bị một lớp sương dày đặc bao phủ toàn bộ.
Ở Xử Nữ hoàn toàn không tồn tại một chút sức sống nào, ngoại trừ việc chị ấy không ngừng siết chặt lấy bàn tay mình.
Chắc chắn là chị ấy đang tự trách bản thân.
"Sẽ ổn thôi mà, chị."
Ma Kết không giỏi an ủi người khác, đúng hơn là cậu không có năng khiếu nói ra những lời khiến cho người ta cảm thấy tốt hơn, đặc biệt là con gái. Những người xung quanh cậu luôn rất mạnh mẽ, Xử Nữ luôn rất mạnh mẽ, chưa bao giờ cậu phải an ủi chị ấy vì bất cứ chuyện gì (kể cả những lần chị ấy mếu máo đòi sống chết cũng phải thắng cho bằng được anh Thiên Yết), nên Ma Kết càng không biết phải làm sao để chị gái cậu có thể bình tâm trở lại.
Tất cả những gì Ma Kết có thể làm là ngồi xuống bên cạnh Xử Nữ, một tay nắm lấy tay của chị ấy, tay còn lại choàng qua vai trấn an chị.
Cậu thật sự không quen với một Xử Nữ như thế này.
"Ma Kết! Xử Nữ!"
Vẫn không ngừng vỗ về chị gái, Ma Kết ngẩng đầu nhìn lên theo hướng vừa phát ra giọng nói.
"Cự Giải. Cô, chú."
Ban nãy khi bước lên xe cứu thương cùng với Xử Nữ, trong khi chị ấy vẫn hoảng loạn mất bình tĩnh, Ma Kết có dùng điện thoại báo cho cô chú Châu, sau đó nghĩ ngợi một hồi mới gọi điện cho Cự Giải. Cậu không chắc cậu sẽ an ủi được Xử Nữ, và rõ ràng là cậu không làm nổi, nên sự có mặt của một Cự Giải để ở bên cạnh chị ấy là điều cần thiết.
À, đương nhiên cậu cũng có gọi cho Nhân Mã. So với Cự Giải, Nhân Mã còn khiến cậu đắn đo hơn, nhưng cuối cùng vẫn là không thể không gọi.
Cô Châu là người chạy lên đầu tiên, trong khi chú Châu đi lại chỗ của Ma Kết và Xử Nữ đang ngồi thì cô ấy lập tức dừng lại ngay trước cánh cửa của phòng cấp cứu. Chú đi đến bên vợ ngay sau đó, không ngừng trấn an người phụ nữ đang chực bật khóc vì nỗi lo lắng sợ hãi dần xâm chiếm tâm trí. Cự Giải nhìn hai người họ, sau đó mới quay sang chị em Xử Nữ và Ma Kết.
Trong vài giây khi dừng lại ở chỗ Xử Nữ, Cự Giải hơi nhíu mày.
"Xử Nữ bị thương sao?"
"Không ạ. Là của chị Bảo Bình."
Trên người của Xử Nữ hầu hết khắp nơi đều dính máu, nhiều nhất là ở chiếc áo cô đang mặc và hai bàn tay đang không ngừng run rẩy. Nhưng rõ ràng là cô không hề quan tâm gì đến điều đó cả.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy, Kết?"
Nhìn trạng thái của hai người họ bây giờ, thú thật, chính bản thân Cự Giải cũng không muốn hỏi để khiến cho họ phải nhớ lại, điều đó sẽ tăng thêm đả kích, nhất là đối với cô. Nhưng chuyện này, dù cho cậu không hỏi, cô chú Châu cũng nhất định sẽ hỏi. Vì họ thật sự rất cần biết được lý do tại sao con gái của họ đang yên lành đang khoẻ mạnh lại đột nhiên nằm trong phòng cấp cứu.
Nhưng đáp lại Cự Giải và ánh mắt chờ đợi của ông bà Châu, Ma Kết chậm rãi lắc đầu.
"Em cũng không rõ. Lúc đó em đang ở trong cửa hàng mua một vài thứ, chỉ có Xử ở bên ngoài thôi. Lúc em chạy ra thì đã thấy chị ấy vô cùng hoảng loạn ngay bên cạnh chị Bảo Bình đang nằm bất tỉnh rồi."
Nếu là bình thường, cậu sẽ không vì bên ngoài ồn ào mà chạy ra xem thử, nhưng vì sự ồn ào lúc đó rất kỳ lạ khiến Ma Kết đột nhiên cảm thấy lo lắng cho Xử Nữ, vì thế cậu mới chạy ra. Khác với hiện tại, chị gái cậu của lúc đó vô cùng mất bình tĩnh, không ngừng cầu cứu, không ngừng hét lên bảo mọi người gọi xe cứu thương, không ngừng gọi Bảo Bình tỉnh lại.
Khi Ma Kết nhận ra người đang nằm trên đường bất tỉnh với một vũng máu là Bảo Bình, cậu vẫn còn nhớ cậu đã kinh ngạc biết bao nhiêu.
Nếu hỏi rõ rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì, có lẽ hiện tại ở đây chỉ có mỗi mình Xử Nữ có thể trả lời được.
Đúng lúc Cự Giải đang định lên tiếng cố gắng không khiến Xử Nữ càng thêm bất ổn thì bà Châu đã lập tức chạy đến, vừa ngồi xổm trước mặt Xử Nữ vừa hai tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô. Trong một khắc, đôi mắt đờ đẫn vô hồn của Xử Nữ chợt mở to, vô thức nhìn về phía người phụ nữ đang ngồi trước mặt mình.
"Cô xin con, Xử, làm ơn hãy nói cho cô chú biết thật sự đã xảy ra chuyện gì. Cô cầu xin con, Xử Nữ."
"Mẹ nó à, em đừng làm khó con bé quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!