Sức chịu đựng của con người là một trong những khái niệm vô cùng khó đoán. Có những người, có lúc, sức chịu đựng của họ cao đến mức đáng kinh ngạc, cũng có lúc lại thấp đến mức không thể kiểm soát nổi bản thân. Song Ngư là một trong số đó. Mặc dù trong một vài trường hợp cậu thật sự rất kiên nhẫn, nhưng về cơ bản, Song Ngư tuyệt đối không phải loại người giàu sức chịu đựng.
Siết chặt bàn tay đang đặt trên sàn nhà, đôi mắt căm phẫn tột độ của Song Ngư vẫn nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt. Mặc dù vậy, cậu biết cậu cần bình tĩnh lại, cậu phải bình tĩnh lại, hoặc những giây sắp tới cậu sẽ không thể nào kiểm soát nổi hành vi của chính mình nữa. Giống như ban nãy. Dù cho việc cậu không quan tâm là cậu có làm hại ông ta hay không khác với việc cậu đến giờ vẫn chưa tin được mình vừa suýt chết cô, thì cậu vẫn phải kiềm chế cảm xúc của mình lại.
"Dù cậu muốn hay không, chúng ta cần nói chuyện, Song Ngư."
Cách nói chuyện của ông ta khiến cậu buồn nôn. Cách ông ta nói như thể đang ra lệnh cho cậu khiến cậu phát bệnh.
"Tôi không biết là tôi cần đấy."
"Cậu nghe đây, Song Ngư, đúng là tôi rất đau đớn khi mẹ cậu mất, đúng là tôi cảm thấy rất khổ sở vì những chuyện đã xảy ra, nhưng không phải tất cả đều là lỗi của tôi! Vì vậy, đừng có mà đổ lỗi cho người khác."
Như một cách tránh để bản thân mất đi sự bình tĩnh hiếm hoi vừa lấy lại, Song Ngư đảo mắt nhìn về phía Sư Tử. Cô vẫn ngồi đó, khuôn mặt vẫn còn hơi xanh xao đang lấy lại lượng không khí vừa bị tước mất. Cô không nhìn về hướng này, không nhìn ông ta, không nhìn cậu, cô chỉ nhìn xuống mặt sàn, nhưng Song Ngư biết, vẫn có phần nào trong cô để tâm đến cuộc trò chuyện.
"Đổ lỗi chỉ dùng cho người vô tội. Ông thì không."
Song Ngư chống một tay xuống nền sàn, đẩy người đứng dậy, đồng thời phủi vài cái trên quần áo của mình, sau đó mới lạnh lẽo hướng mắt về phía người đàn ông kia, nhìn vào khuôn mặt chợt tái đi mà không rõ nguyên do.
"Ông bảo ông tới đây để nói chuyện với tôi, nhưng trên thực tế là tới để lấy lại thứ đó chứ gì. Vừa phát hiện ra đã chạy đến chỗ tôi ngay, xem ra tôi thực sự đã trở thành kẻ tội đồ số một trong mắt ông rồi nhỉ?"
"Tôi không biết cậu rốt cuộc đã nghe mẹ cậu nói những gì, nhưng cậu rõ ràng chưa suy-"
"Không giống như ông, tôi không phải một thằng ngu sẽ hành động mà không suy nghĩ kĩ càng. Đương nhiên, càng không chối bỏ những gì mà mình đã gây ra."
"Im mồm! Cậu thì hiểu cái gì chứ? Cậu chỉ là một thằng nhóc thôi! Tôi chẳng làm gì gia đình cậu hết!"
"Ông có thể mở miệng nói ra câu đó mà không cảm thấy ngượng sao?! Trong mắt ông, ông xem ba mẹ tôi là phế thải, chưa bao giờ nhớ đến những gì đã gây ra cho họ chứ gì?! Chẳng làm gì? Nếu phản bội người khác là chẳng làm gì, nếu đạp người khác vào hố đen tuyệt vọng để thoả mãn bản thân là chẳng làm gì, nếu phá hoại gia đình của người khác là chẳng làm gì, thì ừ, ông chẳng làm gì hết!"
Khác với sự bình tĩnh kéo dài khá lâu nãy giờ của mình, Song Ngư bắt đầu lớn tiếng, gần như quát thẳng vào ông Khương, kéo theo một phần sự giận dữ mà cậu cố kìm nén nãy giờ. Những lời này khiến bức tường vững chắc trên gương mặt lạnh lùng của người đàn ông đứng tuổi nứt ra một khe nhỏ.
"Đừng có buộc tội tôi, nhóc con! Ba mẹ cậu mới là hai kẻ phản bội!"
Nhìn tập hồ sơ quan trọng bị chính chủ nhân của nó trong một phút nóng giận mà quẳng đi, sau đó lại nhìn về phía ông Khương dường như sắp không khống chế được chính mình nữa, dù cho bản thân đang vô cùng giận dữ bởi câu nói vô trách nhiệm của ông ta, một phần trong cậu lại cảm thấy thích thú. Ông ta luôn tỏ ra bất cần, lạnh lùng, nhưng cơ bản vẫn chỉ là một kẻ ruột để ngoài da, chỉ cần vài câu của cậu đã bị làm cho kích động.
Đùa gì chứ, đừng có tỏ ra như thể mình đang bị buộc tội vô lý!
"Từ khi mới chỉ là một thằng nhóc mười tuổi vô lo vô nghĩ, trong mắt tôi đã chỉ có mỗi hình bóng của mẹ cậu rồi, và ba cậu là người bạn thân mà tôi trân trọng nhất. Đến tận bây giờ tôi vẫn yêu cô ấy vô cùng, vẫn quý cậu ta vô cùng! Tôi sẽ không bao giờ phản bội họ hết, cậu hiểu không?!"
Thế mà có đấy. Song Ngư bất mãn tự nhủ.
Đôi lúc Song Ngư nghĩ, cuộc đời của mẹ cậu so với tiểu thuyết hay phim truyền hình có khi còn kịch tính hơn. Mẹ cậu là con gái của một phạm nhân chung thân được đưa vào cô nhi viện ngay sau khi phán quyết từ toà án dành cho ba bà đưa ra, ba cậu là một đứa trẻ lang thang được bộ phận phòng chống tệ nạn mang về sau nhiều lần bỏ trốn cự tuyệt, còn ông ta là một thằng nhóc được chuyển đến từ một cô nhi viện quá tải.
Bọn họ lớn lên cùng nhau, đùm bọc lẫn nhau trong một viện cô nhi địa ngục, nơi có thể vì thiếu thốn kinh phí điều hành mà bỏ đói, đánh đập hay lạm dụng trẻ con như thể đó là chuyện hết sức bình thường, nơi mà những điều đó đã ảnh hưởng tiêu cực đến những đứa trẻ khiến chúng có thể bắt nạt kẻ yếu hơn để thoả mãn bản thân. Như mẹ cậu từng nói, nơi đó chính xác là địa ngục trần gian.
Năm mẹ Song Ngư lên mười, ông Khương mười ba tuổi, được gia đình nhà họ Khương nhận lại sau bao nhiêu năm thất lạc, trong khi ba cậu
- mười hai tuổi
- cùng lúc được nhận nuôi bởi một cặp vợ chồng giàu có nhưng hiếm muộn.
"Tôi đã cầu xin gia đình mình nhận nuôi cả cô ấy, vì tôi biết, cuộc sống địa ngục ở đó sẽ tệ hơn cả cái chết nếu chỉ có một mình. Tôi không muốn bỏ lại cô ấy ở lại đó! Bởi vì cậu ta không thể mang theo cô ấy, thế nên tôi là người duy nhất. Tôi sẽ làm mọi thứ vì cô ấy, tôi có thể đánh đổi mọi thứ cho cô ấy!"
"Đừng có làm trò nữa. Để tôi nói cho hay, ông bảo ông có thể đánh đổi tất cả vì mẹ tôi, có thể vì mẹ tôi mà làm mọi thứ, nhưng tất cả những gì ông làm còn không thể so sánh một góc so với những hy sinh của mẹ tôi! Tôi thắc mắc lắm đấy, sao một tên hèn như ông có thể mạnh miệng như thế được nhỉ?"
"Sao cậu-"
"Vậy nói tôi nghe, ông có biết việc ông bảo bọn họ nhận nuôi mẹ tôi, thực chất chỉ là chuyển bà từ địa ngục này sang địa ngục khác hay không?"
Trước mắt Song Ngư, cậu nhìn thấy đôi mắt đồng màu với mình hơi mở to rồi lại nhíu lại một cách khó hiểu. Ông Khương lắc lắc đầu, một lần nữa dùng ánh mắt khó tin nhìn cậu. Nén xuống sự giận dữ buồn nôn của mình, Song Ngư cười khẩy một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!