Bạch Dương hôm nay chẳng hiểu sao dậy rất sớm. Rửa mặt rồi thay đồng phục, cô xách cặp rời khỏi phòng. Nhìn một lượt căn hộ chẳng có lấy ai ngoài mình, cô nén tiếng thở dài. Bạch Dương đi vào bếp mở tủ lạnh, tìm vài thứ bỏ bụng trước khi đến trường.
Cô không phải là sống tự lập một mình, mà là người sống cùng đều đã vắng nhà. Bạch Dương không có mẹ, chỉ có người cha thường xuyên vắng nhà vì công việc. Cô lại là con một, chuyện ở nhà một mình này không còn là khó khăn quá nữa.
Chỉ là, có chút cô đơn.
Ăn qua loa bữa sáng bằng cái sandwich thừa trong tủ lạnh, Bạch Dương rời khỏi căn hộ và đến trường. Nhìn những nhóm bạn cùng nhau vừa đi vừa rôm rả nói chuyện, cô ép mình quay mặt đi và tỏ vẻ không quan tâm.
Bạch Dương lúc nào cũng một mình. Cô không có bạn, không có dù chỉ một. Bạch Dương có thể xinh đẹp và dễ thương, nhưng đó lại là chướng ngại mỗi khi cô muốn kết bạn. Chỉ vì cô xinh một chút, mọi người lại càng xa lánh cô một chút. Chín năm tiểu học và trung học là chín năm cô bị các bạn nữ cô lập.
Lớn dần thì cũng chẳng còn quan tâm quá nhiều về điều đó nữa, dù bên trong thật sự hơi buồn một tí rồi cũng thôi. Bạch Dương càng lại không tin vào tình yêu, cô nghĩ điều đó thật phù phiếm và nực cười. Đối với Ma Kết có lẽ cũng không ngoại lệ, cô nhìn cậu vì điều đó khiến cô thích thú, một người con trai không dùng ánh mắt hâm mộ nhìn cô.
Nhớ đến Ma Kết lại bắt cô nhớ đến Sư Tử. Những lời hôm đó của con nhỏ đó cứ khiến cô suy nghĩ mãi, nghĩ cả về đứa con gái kì cục đó. Bạch Dương đâm ra bực bội, chân đá mạnh cục đá trên đường cho bõ ghét.
***
"Hôm nay vắng hai học sinh sao?"
Thầy Lý bước vào, mắt lập tức đảo quanh một vòng lớp học và nhanh chóng phát hiện thiếu mất hai chỗ ngồi. Đôi mắt nghiêm nghị nhìn sang lớp trưởng tìm câu trả lời.
Thiên Yết hoàn toàn bình thản, chậm rãi đứng lên một cách lễ phép.
"Là Thiên Bình và Cự Giải, thưa thầy!"
Vừa ngồi xuống sau khi được cho phép, Thiên Yết tay lấy ra cây viết trong hộp bút. Nhưng thay vì viết những bài học nhanh chóng đầy ắp bảng, cậu lại xoay bút trong khi mắt vô định nhìn bên ngoài.
Hôm qua chuyện gì đã xảy ra ấy nhỉ? Cậu lúc đó vẫn còn buồn ngủ, chỉ nhớ mang máng là có xách gì đó từ Song Tử vào nhà rồi vứt bừa trên sofa. Còn Thiên Bình sao lại nghỉ học thì cậu không biết, mới sáng ra đã chẳng thấy bóng dáng đâu.
Mà kệ, quan tâm làm gì cho mệt óc!
Kim Ngưu bất giác đưa mắt về phía chỗ ngồi trống người của Cự Giải, sau đó lại quay vội đi. Không biết cậu có bệnh gì không, cô không thể ngừng thắc mắc lí do cậu nghỉ học. Còn tại sao lại lo lắng về cậu bạn cùng lớp ấy thì cô không thể tìm lí do gì thích hợp cả.
Cô cũng không rõ nữa.
Hành động thở dài chán nản của Kim Ngưu lọt vào mắt Thiên Yết. Cậu cũng không bận tâm quá nhiều, chỉ là có chút gì đó không thích.
Bảo Bình tay viết bài, chợt ngưng bút ngả người sang Xử Nữ ngồi ngay bên cạnh. Tay làm động tác che miệng trông khá buồn cười.
"Cục đen đen sao nghỉ ý?"
Xử Nữ mắt vẫn nhìn bảng, tay vẫn chép lia chép lịa đến mức Bảo Bình còn tưởng cô bạn thân hoàn toàn bỏ lơ mình.
"Giải cảm, cái tội mở cửa đi ngủ!!"
Có ai đó nằm trên giường trùm chăn kín mít, tự nhiên bị ai xui khiến hắt xì một cái.
Bảo Bình khó lắm mới nhịn được cười. Trong cái thời tiết có thể được cho là lạnh này mà mở cửa sổ ngủ, đúng là ngoài Cự Giải chẳng còn ai nữa đâu. Cái "cục đen đen" đó cứ như con nít ấy, lại còn để bị bệnh nữa! Đúng là đặc trưng của cậu ta!
Xử Nữ lúc sáng vì Cự Giải không sang nên tưởng cậu ngủ quên mà qua gọi đi học, rốt cuộc nhìn thấy cậu ta người trùm chăn kín mít bước xuống nhà. Có lẽ lúc về cô nên qua chăm cậu một chút, ba mẹ Cự Giải mấy bữa nay công tác mất rồi còn đâu.
Kể ra cũng tội! Cái tên đó rõ ràng trí nhớ rất tốt, vậy mà chẳng hiểu sao dính thêm cái bệnh đãng trí vào.
Đúng là loại người có một không hai!
***
Bạch Dương hiện tại đang ở trong nhà vệ sinh rửa cái tay dính đầy phấn của mình, đồng thời rửa luôn khuôn mặt chẳng có lấy chút nào sức sống.
Cô dạo này đúng là cứ hay nghĩ lung tung mãi thôi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!