Chương 9: Chap 7: Kí túc xá

Sau giờ học, tụi nó bắt đầu xách mấy cái balo vali đem theo ban sáng đến kí túc xá riêng. Vừa bước ra khỏi cửa lớp thôi, là nguyên đám bị nhìn như sinh vật lạ vậy. Thì một đám học sinh tay cầm cặp, tay cầm vali hay đeo balo đi học, ai mà không nhìn cho được. Tuy vậy mà các sao nhà ta có mấy quan tâm tới, tụi nó quá quen chuyện bị người khác nhìn chằm chằm rồi.

Vì vậy, không thèm quan tâm tới ai, vừa đi vừa nói chuyện rôm rả.

- Nè, vậy là tụi mình phải đi bộ tới đó hả? – Nhân Mã vai đeo balo, hỏi bằng giọng chán nản – Mỏi chân lắm!

- Đi có chút mà mỏi chân hả? – Bạch Dương trêu

- Chút xíu cái đầu cậu! Hơn hai cây số đấy! – Cô nàng lập tức phản bác lại

- Ban sáng Thiên Yết chạy xe mà ha! – Kim Ngưu ngốn đống bánh vào miệng, vừa nhai vừa nói

- Ờ, nhưng có một chiếc chở sao đủ nhiêu đây?

- Tớ với Bảo Bảo chiếc nữa nè! – Thiên Bình rời mắt khỏi điện thoại, vừa cười vừa nói – Mỗi chiếc sáu người, chắc đủ mà ha.

- Thấy nó chật chội sao sao á – Song Tử phồng má

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của ai đó vang lên. Là của Sư Tử. Cô áp điện thoại vào tai, mặt trở nên nghiêm túc hơn hẳn. Gật gật đầu rồi trả lời gì đó với người ở đầu dây bên kia, Sư Tử mới bỏ lại điện thoại vào túi váy. Nhìn cả đám đang nhìn mình chằm chằm, Sư Nhi chỉ cười nhẹ rồi nói.

- Các cậu về trước đi! Tớ có một cuộc họp đột xuất!

Chưa kịp phản ứng gì, thì từ bên trong nhà để xe, một chiếc ô tô màu đen chạy ra. Là loại Roll

-Royce Ghost mà. Trong lúc cả bọn nhìn nhau thắc mắc tại sao lại có một chiếc xe sang trọng đắt tiền thế này trong trường, thì Sư Tử

- đang đứng cạnh Kim Ngưu – chạy tới, mở cửa xe sau và bước vào trong. Chiếc xe lập tức chạy đi mất.

Trước khi chiếc xe chạy đi, Xử Nữ có nhìn thoáng qua người tài xế. Cô chợt reo lên.

- Đó là thầy Xà Phu mà.

- Hả?!

Chắc chắn không nhầm, người tài xế trong xe chính là Xà Phu, chủ nhiệm trẻ tuổi của tụi nó. Nhưng phong thái khác hẳn, không phải dịu dàng dễ gần như lúc trên lớp, mà đầy lạnh lùng đến run người.

- Thôi nào các cậu! Tụi mình về kí túc thôi!

Ma Kết từ phía sau nói với tụi nó bằng giọng điềm tĩnh. Lời nói lập tức khiến mười đứa còn lại sực tỉnh. Trong lúc đứng đợi Yết ca với Thiên Bình vào lấy xe, tụi nó nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

oOo

- Trông cô chủ vui nhỉ?

- A

-Anh nói bậy gì đấy?

Tay gác trên bệ cửa kính, Sư Tử nhìn ra ngoài, ánh mắt lơ đễnh thì Xà Phu ngồi ghế trước lên tiếng hỏi. Câu hỏi ngắn gọn đơn giản lại khiến cô giật nảy một cái. Nhìn từ kính chiếu hậu phản ứng của cô chủ, anh phì cười.

- Anh cười gì đó, Xà Phu?

- Không có gì. Nhưng rõ ràng anh thấy em vui vậy mà?

- Anh nói nữa đi rồi biết! – Sư Tử thở dài một cái – Chỉ là, trông họ có vẻ không phải người xấu.

- Thì em đã tin tưởng, nên họ mới là học sinh lớp S.

Lần này không có tiếng đáp lại. Vì lúc này, Sư Tử đã thả hồn theo cảnh vật ngoài kia rồi. Nhìn mấy ngôi nhà thành thị cứ chạy ngược về sau, Sư Tử không hiểu sao lại mỉm cười. Nhưng rồi nụ cười lại tắt hẳn khi một loạt hình ảnh gì đó hiện lên trong đầu cô một cách mờ ảo. Một vụ tai nạn? Không biết, nhưng nó làm Sư Tử đau đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!