Chương 84: Chap 82: Cảm xúc hỗn độn.

Thiên Hạt đứng ở cửa, nhìn Khánh Đăng đang đắp chăn cho Sư Tử. Không còn là cô nhóc nghịch ngợm phiền phức như trước đó nữa, cô giờ đây đã là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, làm việc cho Tập đoàn thời trang do chính Khánh Đăng lập ra. Hơn hết, cậu và Thiên Hạt đã kết hôn, bốn năm sau ngày hôm đó, hiện tại là vợ chồng và sống cùng một nhà, cùng với cả Sư Tử. Dù vậy, từ đó đến nay, cô chưa một lần nào có ý định quay về nhà cả.

Cô còn nhớ như in cái ngày khi cô còn du học. Trong một lần đi rừng dã ngoại, trước cả lúc gặp Leora và Leon, Thiên Hạt đã bị lạc. Suốt hai ngày liền, không một ai đến cứu cô. Và Khánh Đăng chính là người đã đến đó. Dù cậu bảo chỉ là vô tình, nhưng Thiên Hạt vẫn rất cảm kích. Lần đầu tiên, cô cảm thấy trái tim mình đã rung động, lại còn là tình yêu sét đánh mà cô chẳng bao giờ thèm tin. Thiên Hạt luôn giúp đỡ Khánh Đăng, mặc cho cậu cự tuyệt, cô hạnh phúc. Và cái khoảnh khắc khi cậu cầu hôn cô, Thiên Hạt đã hạnh phúc đến mức muốn nhảy cẫng lên. Cô hạnh phúc, rất hạnh phúc!!

- Leora có sao không anh?

Khánh Đăng rời tay khỏi tấm chăn đã đắp cho Sư Tử, đôi mắt sau cặp kính thoáng buồn, cậu khẽ thở dài một cái.

- Anh nghĩ con bé chỉ ngủ thôi, nó quá mệt mỏi rồi. Chúng ta lẽ ra, không nên trở về Việt Nam làm gì.

Thiên Hạt bước vào phòng, ngồi xuống cạnh giường Sư Tử, vô thức đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của cô. Cô gái này, người đã, đang và sẽ mãi mãi là người bạn thân nhất mà Thiên Hạt quý, và hiện tại cũng là em gái cô.

- Cô ấy đã trốn khỏi nhà, để đi đâu vậy anh?

Khánh Đăng trầm ngâm một lúc, rồi mới trả lời.

- Con bé đến chỗ mà Song Ngư làm, trên đường về thì vô tình gặp Kim Ngưu.

- Em hiểu...

Thiên Hạt còn nhớ rất rõ, cô và Khánh Đăng năm đó đều đã đau đớn như thế nào khi đứng ở góc hành lang bệnh viện mà nghe tụi nó bảo rằng Sư Tử rơi xuống vách núi. Trong đầu cô đã tưởng tượng ra một khung cảnh đầy bi kịch, và đã bật khóc lên, nhưng chính tụi nó cũng đang đau khổ, nên hoàn toàn không nghe thấy. Khi biết được cô gái này vẫn còn sống, Thiên Hạt đã mừng biết bao nhiêu.

Khánh Đăng nhìn chằn chằm đứa em gái dù đã chìm vào giấc ngủ mà nước mắt vẫn cứ thỉnh thoảng lại chảy ra. Sau khi nghe tụi nó ở bệnh viện, Đăng còn nhớ khi ấy mình đã vùng chạy đi, bắt xe đến khu rừng dưới ngọn núi mà Sư Tử rơi xuống. Trong suốt hơn một ngày không ngừng nghỉ, cậu và Thiên Hạt mới tìm thấy Sư Tử, với mình mẩy đầy thương tích và rơi vào trạng thái hôn mê. Có lẽ khi rơi xuống, cô đã rơi vào một vài cây cổ thụ to, làm giảm lực và cuối cùng rơi xuống khúc hồ này.

Khánh Đăng lập tức đã tự ý đưa Sư Tử ra nước ngoài chữa trị mà không nói cho bất kì ai, kể cả Nhật Nam. Thiên Hạt lúc đó cũng đi theo cậu, và Đăng cũng chẳng từ chối. Đối với cậu, y học ở đây không đủ tiến bộ, và cậu đã đưa đứa em gái của mình sang Mĩ. Dù tốn kém thế nào, dù ra sao, Đăng lúc đó chỉ nghĩ một điều duy nhất, là phải cứu cho kì được Sư Tử. Ít nhất, đó là cách cậu có thể thực hiện lời hứa còn dang dở trước đây với người mẹ mà cậu yêu quý, và làm tròn bổn phận một người anh trai.

Không chỉ có mỗi Song Ngư nguy kịch, đứa em gái của Khánh Đăng cũng trải qua đến tận bốn lần phẫu thuật, và lần thứ tư hệt như chết đi sống lại, khi nhịp đập lúc đó chỉ còn là một đường thẳng. Nhưng dù cho y học ở Mĩ tiến bộ, thì cũng không thể nào cứu được ý chí sống đã mất đi của Sư Tử lúc đó. Hai năm, đứa trẻ ấy đã hôn mê những hai năm, trải qua vô số lần điều trị.

Lúc này, Khánh Đăng chợt nhìn sang Thiên Hạt, bất giác mỉm cười.

Đã không biết bao nhiêu lần, cậu muốn từ bỏ. Nhìn Sư Tử đau đớn chữa trị, và cả những lần phẫu thuật không thành công, không ít lần Đăng chỉ muốn buông xuôi tất cả. Đau khổ, tuyệt vọng, từ bỏ, tất cả cậu đều đã trải qua. Khi đó Đăng đã rất sợ, sợ hãi sẽ một lần nữa mất đi người thân. Cậu đã từng mất đi người mẹ thân yêu, rồi chút xíu nữa mất luôn cả đứa em gái này, và lần đó, cậu tưởng chừng mình sẽ thật sự mất cô.

Không phải lần đầu tiên, nhưng là lần đầu tiên cậu sợ hãi đến mức đó, đến mức cậu chỉ muốn khóc thét lên rồi từ bỏ tất cả.

Và những lần đó, người duy nhất luôn ở cạnh cậu mọi lúc chính là Thiên Hạt. Cô không nói bất kì điều gì, chỉ lẳng lặng ở bên Đăng, ôm chầm lấy cậu mà an ủi, khuyên cậu hãy khóc bao nhiêu cũng được, nhưng nhất quyết không được phép từ bỏ. Dù không muốn thừa nhận, nhưng chính cô gái ấy là người đã tiếp thêm cho cậu sức mạnh.

Có nằm mơ Đăng cũng không ngờ được, có ngày, trái tim cậu, tưởng chừng như đã băng giá, lại tan chảy và rung động vì người con gái ấy. Nhưng chính cậu, cũng không biết đó là sự nương tựa, là sự tin cậy, là sự biết ơn hay là tình yêu nữa. Dù vậy, từ lúc đó, trong Đăng, hình ảnh Thiên Hạt trở nên dịu dàng và ấm áp hơn. Cậu muốn, mình có thể mang đến hạnh phúc cho người con gái ấy.

Khi con mắt đồng màu với Đăng chậm rãi mở ra, cũng là lúc đối với cậu, mọi thứ như được cứu rỗi lần nữa. Chỉ vừa mới tỉnh dậy thôi, cái tên đầu tiên mà Sư Tử gọi chính là tên của Song Ngư, rồi nước mắt cô cứ thi nhau mà chảy xuống, nhỏ xuống thấm ướt cả tấm gra giường.

Sư Tử không muốn trở về Việt Nam, cô bảo rằng sợ phải đối diện với mọi người, vì vậy, họ định cư luôn ở Mĩ. Một thời gian ngắn sau đó, hai anh em cậu có trở về nước một lần, là để đến nơi từng là nhà cậu nhiều năm trước. Đăng thực sự không ngờ, ba của cậu, người đàn ông máu lạnh ấy đã quỳ xuống cầu xin sự tha thứ của Sư Tử, và của cả cậu.

"Taxinlỗi, tấtcảlàdosựíchkỉcủata, đãđẩyhaicon vào nguyhiểm. Tađãkhônghềnhậnra, mìnhlạilầnnữahuỷhoạihaiđứaconcủa Cát Linh. Taxinlỗi!!!"

Và Sư Tử, khác với sự lạnh lùng trước đây, lại khoanh dung và độ lượng tha thứ cho người đàn ông ấy. Nhưng dù vậy, Đăng không thể nào, tha thứ cho ông ta!

Sư Tử hiện tại là một nhà thiết kế khác tập đoàn thời trang nổi tiếng ở Mĩ mà Khánh Đăng là người đứng đầu, cùng với Thiên Hạt. Cuộc sống của họ trôi qua yên bình như thế, và cậu đã không hề biết rằng, Sư Tử vẫn thường xuyên mất ngủ vì gặp ác mộng. Vì vậy, cô đã xin phép anh hai cho phép mình về Việt Nam một lần.

"Emsẽchỉ ngắm bọnhọ từ xa, rồi sẽđingay! Dù sao, emcũngchẳngcòntưcách gì đểđốidiệnvớihọnữacả!! Chonên, một lầnthôi! Làmơn, anhhai!!"

Chính cái sự mềm lòng ấy của cậu đã khiến cho sự đau khổ đã lắng xuống trong Sư Tử bao năm qua dâng trào lần nữa. Có lẽ, khi đó, đứa em gái này của cậu đã phải rất khổ sở để ngăn mình không bước vào nơi làm việc của Song Ngư. Sau tất cả mọi chuyện, Đăng nghĩ, tình yêu màq Sư Tử dành cho Song Ngư không chút nào phai nhạt cả, thậm chí còn sâu sắc hơn, khi cô lúc nào cũng giữ gìn chiếc nhẫn mà cậu ta tặng ngày hôm đó như một báu vật vô giá.

Thiên Hạt nhìn sang Khánh Đăng, đôi mắt trở nên phức tạp. Cô biết cậu đang nghĩ về điều gì, bởi vì chính cô cũng đang nghĩ đến điều đó. Mọi thứ, hệt như một vòng luân hồi, vòng luân hồi của một tấn bi kịch tình yêu.

- Anh này, hay chúng ta... để cho Sư Tử và bọn họ gặp nhau... được không...?

Khánh Đăng vờ như không nghe thấy câu hỏi kia của vợ, mắt cứ nhìn đâu đâu. Cậu không phải muốn chia cắt bọn họ, nhưng nếu Sư Tử bị tổn thương lần nữa vì chuyện đó, thì cậu thà chia cắt còn hơn. Có lẽ, Đăng đã quá ích kỷ! Cậu thậm chí, còn không nói gì cho Nhật Nam lấy một câu. Cậu thật tệ!!

Thiên Hạt biết chồng nghe thấy, nhưng cũng chẳng nói gì. Cô ngừng lại một lúc, rồi lại nói tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!