Chương 83: Chap 81: Cơn mưa ngày Giáng sinh.

Thời gian như thoi đưa, chẳng mấy chốc đã đến Giáng sinh. Đứng cạnh bên cửa sổ, có một chàng trai đang nhìn ra bên ngoài, đôi mắt màu sẫm cafe lạnh lùng thoáng buồn. Giáng sinh, chính ngày đó là ngày cậu và cô gái ấy phải xa cách. Giáng sinh, lại một năm nữa cậu phải đón Giáng sinh một mình, và lời hứa ấy, vẫn chưa thực hiện được.

Có nằm mơ Song Ngư cũng không ngờ mình còn sống, sau khi trải qua bốn cuộc phẫu thuật liên tục chỉ trong vòng một tuần, với ba cuộc thất bại, và hôn mê sâu tận một năm trời. Cậu còn nhớ rất rõ, trước khi đôi mắt này nhắm lại, thân ảnh người con gái đang rơi xuống vách núi ấy đã kịp khắc sâu vào tâm trí cậu. Rồi mang theo sự tự trách đó, cậu dần ngất đi. Song Ngư đã nhìn thấy tử thần, và chính bản thân cậu cũng chẳng muốn sống nữa.

Dù vậy, tụi nó, lại là người đã kéo cậu lại, không cho phép cậu từ bỏ. Nhưng để làm gì? Đối với cậu, một thế giới không có cô thật chẳng vui vẻ gì cả! Một chút cũng không!!

Hiện tại, Song Ngư đang làm việc tại tập đoàn của gia đình, ngồi trên cái ghế Tổng Giám đốc và là một trong mười doanh nhân trẻ thành đạt nhất nước ở cái tuổi hai mươi mốt. Nhưng vậy thì đã sao, khi Song Ngư thật chẳng muốn để tâm tới?

Đã bao nhiêu lần, Song Ngư bắt ép bản thân phải sống thật tốt, ép bản thân không được suy nghĩ mãi một cách tiêu cực như vậy, ép bản thân phải cởi mở hơn, nhưng đều không được. Cậu chỉ có thể khép mình lại, đóng chặt cánh cửa trái tim vô thời hạn. Dù cố bao nhiêu, Song Ngư vẫn chẳng thể ngăn nổi nhịp đập con tim mình mỗi khi nhớ về cô gái ấy.

Cậu nhận ra, mình yêu Sư Tử rất nhiều, nhiều đến mức chính cậu còn không thể diễn tả nổi.

Cậu nhớ Sư Tử.

Cậu muốn gặp lại Sư Tử.

Cậu muốn được nhìn thấy cô, được nhìn thấy nụ cười ấy lần nữa. Nhưng âm dương cách biệt, làm sao có thể tương ngộ?

Song Ngư bất giác nâng bàn tay lên, nhìn vào vật mà cậu đang đeo ở ngón áp út. Tháo chiếc nhẫn ấy ra, Song Ngư bất giác ôm chặt lấy nó vào lòng, đôi mắt nhắm lại.

Chiếc nhẫn chứa đựng bao nhiêu tình cảm của cậu dành cho Sư Tử, đã từng là một đôi, nhưng bây giờ, có lẽ chỉ còn mỗi mình cậu còn giữ nó. Song Ngư luôn trân trọng, luôn giữ gìn, dù cậu cũng chẳng biết để làm gì nữa.

Song Ngư chợt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời kia. Những giọt nước rơi đều đều từ bầu trời xám xịt kia. Mưa rồi! Cậu mở cửa sổ, đưa tay ra ngoài. Mặc kệ nước mưa tạt vào, nhìn cái tay dần bị nước mưa thấm ướt, Song Ngư bất giác mỉm cười. Giá như, những giọt mưa này, có thể rửa trôi đi nỗi u ám trong lòng cậu thì hay biết mấy, nhưng hình như, nó chỉ càng khiến lòng cậu nặng trĩu.

Bất chợt, Song Ngư nhớ ra gì đó, cậu nhìn đồng hồ. Lúc này, kim ngắn đã sắp chỉ đến số bảy. Chút nữa thì quên, hôm nay là ngày mừng Nhân Mã vừa trở về. Cậu đeo lại chiếc nhẫn, rồi lấy chiếc áo treo trên ghế xoay, mặc vào rồi quay người đi về phía cửa phòng.

oOo

Đứng giữa biển người bên đường, có một cô gái dừng lại, đầu hơi ngẩng cao lên về phía đối diện. Chiếc áo khoác màu xanh thẫm mà cô đang mặc, mũ trùm kín chẳng thể thấy được khuôn mặt. Nhưng chẳng hiểu sao, người ta lại có thể cảm nhận được, nỗi buồn man mác từ cô. Hai bàn tay thò vào túi áo khoác của cô gái vô thức nắm chặt, cô cúi đầu xuống, quay người toan bước đi.

- Ôi không! Mưa rồi này!!

Tiếng của một cặp đôi gần đó vang lên, vô tình khiến bước chân cô gái khựng lại. Mặc cho cơn mưa dần trở nên nặng hạt và người ta bắt đầu tìm chỗ trú hoặc chạy nhanh hơn, cô gái vẫn đứng yên một chỗ, mắt vô thức nhìn lên bầu trời xám xịt. Những giọt nước mưa, bắt đầu thấm ướt chiếc áo khoác. Nhưng dường như, cô gái vẫn chẳng hề để tâm tới, cứ đứng ở đó.

oOo

Kim Ngưu vừa tan sở, đang trên đường đến quán mà bọn nó hẹn. Vốn Thiên Yết luôn là người đưa đón cô, nhưng hôm nay cậu lại bận cuộc họp đột xuất, phải mất một lúc mới đến được, quán cũng không xa chỗ làm lắm, nên Kim Ngưu đi bộ luôn. Đó cũng là lí do mà Thiên Yết cứ càu nhàu mãi, bảo cô chuyển hẳn vào công ty cậu làm có phải tốt hơn không này nọ. Nhưng một cô nhân viên như Kim Ngưu, chẳng muốn vì mình mà ảnh hưởng đến danh tiếng của cậu, chứ chẳng phải là vì không muốn ở bên Thiên Yết đâu.

Cũng vì chuyện này, mà ông xã nhà cô cứ giận lẫy mãi. Nghĩ đến đây, Kim Ngưu bất giác bật cười.

Hôm nay vừa là tiệc Giáng sinh, vừa là tiệc mừng Nhân Mã trở về. Kim Ngưu thật muốn gặp lại Nhân Mã quá xá!! Cô nhớ con nhỏ đó quá, thật thắc mắc bây giờ trông ra sao nha!!

Đi một lúc, Kim Ngưu nhận ra, trời bắt đầu mưa. Những giọt mưa dần trở nên nặng hạt. Bước chân Kim Ngưu bắt đầu trở nên gấp gáp hơn, quần áo cũng bắt đầu lốm đốm nước mưa. Có lẽ do chạy quá nhanh, Kim Ngưu vô tình đụng phải một ai đó đi từ hướng ngược lại, khiến cả hai ngã hẳn xuống mặt đường.

- Xin lỗi, thật sự xin lỗi!! Chỉ tại tôi gấp quá cho nên---

Còn chưa kịp nói hết câu, Kim Ngưu đã bị sự kinh ngạc ép ngừng lại giữa chừng. Vừa nãy, chỉ thoáng qua trong vài giây thôi, Kim Ngưu hình như, đã nhìn thấy khuôn mặt người mình đụng phải. Khuôn mặt đó không phải là...?

Cô gái chống tay xuống đất, không nói không rằng mà đứng dậy. Đưa tay kéo chiếc mũ áo khoác xuống, cô dường như đang muốn che đi khuôn mặt của chính mình. Đứng hẳn dậy, cô gái toan bỏ đi, tuy nhiên, bàn tay cô lại bị ai đó nắm lại.

Kim Ngưu không biết tại sao, nhưng cô vẫn đưa tay ra giữ cô gái nọ lại. Rõ ràng ý nghĩ trong đầu cô lúc này thật điên khùng, nhưng Kim Ngưu thực không tin, là mình nhìn nhầm. Một cách khó khăn, cô cất tiếng.

- Có phải... là... Sư Tử... không...?

Cô gái nọ vẫn không có phản ứng, nhưng hình như, cô vừa khẽ giật thót một cái. Cô gái không trả lời Kim Ngưu, cũng không quay mặt lại, chỉ đang cố giật tay mình ra khỏi tay Kim Ngưu.

Sự kiên nhẫn của Kim Ngưu cũng có giới hạn. Cô thả tay cô gái kia ra, nhưng đồng thời lại kéo cô bắt buộc phải quay lại. Hai tay Kim Ngưu vội đặt trên vai cô gái.

Cô gái lộ rõ sự cự tuyệt, nhưng lại không lên tiếng nói gì, điều này càng khiến sự nghi hoặc trong Kim Ngưu lớn hơn. Cô khẽ nhíu mày. Nhanh tay, Kim Ngưu chợt kéo cái mũ áo kia xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!