Chương 49: Chap 47: Ích kỉ..?

Song Ngư mở mắt một cách lười biếng. Đưa tay gác trán, cậu suy nghĩ về giấc mơ vừa nãy. Chớp mắt một cái, Song Ngư chống tay ngồi dậy. Đưa đôi mắt màu cafe quét quanh căn phòng một lượt, cậu thả đôi chân xuống sàn rồi đứng dậy.

Đóng cửa phòng lại, cậu theo phản xạ đưa mắt nhìn về phía căn phòng đối diện. Bước thêm vài bước, Song Ngư đưa tay đẩy nhẹ cửa. Nhận ra cánh cửa không khoá, cậu hơi thò đầu vào xem thử rồi bước luôn vào trong lúc nào không hay.

Bước đến chỗ chiếc giường màu xanh thẫm bày bừa đầy sách nấu ăn, cụ thể hơn là sách làm bánh, Song Ngư nghiêng đầu thắc mắc. Nếu cậu nhớ không nhầm thì đống sách này là của Cự Giải mà, sao lại ở đây được nhỉ...

Dừng lại chỗ chiếu nghỉ, Song Ngư hơi thắc mắc khi thấy không có ai trong phòng khách. Dù nhớ hình như Xử Nữ với Ma Kết ngồi đó giải bài tập từ sớm, Song Ngư cũng không mấy quan tâm hai đứa nó đi đâu hay làm gì cho lắm.

Chợt, cậu nghe tiếng vọng ra từ sau bếp.

- Ủa? Mình làm đúng công thức mà~ Kì quá đi

~~Tính hiếu kì nổi dậy. Bước xuống thêm vài bậc nữa, Song Ngư thò đầu ra, đưa đôi mắt màu cafe sẫm lạnh lùng nhìn vào trong căn bếp. Mà, cậu cũng đoán ra được phần nào

~Một cô nàng với mái tóc đen mượt đang ở trong bếp, loay hoay gì đó. Sư Tử dường như không biết đến việc mình đang bị nhìn chằm chằm, vẫn cứ ngó nghiêng ngó dọc từ quyển sách đặt gần đó.

- Cậu làm gì đấy?

Sư Tử hơi giật mình quay qua. Đôi đồng tử màu xanh thẫm thoáng tia kinh ngạc. Đảo mắt vài vòng, Sư Tử bối rối quay ra hướng khác. Nhưng chưa kịp làm gì thì quyển sách nọ đã bị Song Ngư giật mất.

Mặc cho cô nàng đang mang vẻ mặt bất mãn nhất có thể, Song Ngư đưa mắt nhìn vào từng dòng chữ trong sách, rồi lại ngẩng đầu nhìn Sư Tử với vẻ thắc mắc.

- Cậu đang làm cái quái gì thế?

- Không, cậu nhầm rồi, thật ra tớ...

Sư Tử cuống quýt xua xua hai tay trước mắt, hai má thoáng đỏ ửng vì xấu hổ trông rất dễ thương. Giấu nụ cười thoáng của mình đằng sau quyển sách, Song Ngư vẫn im lặng chờ câu trả lời của cô nàng.

- Chỉ là lúc vào phòng Cự Giải lấy lại quyển sách cậu ấy mượn của tớ, tớ vô tình thấy đống sách nấu ăn này nên...

- Tò mò? Rồi làm thử?

Song Ngư nhướn mày tỏ vẻ không tin. Cô nàng này sao lại nghĩ những chuyện rất đỗi dễ dàng thế này một cách đơn giản quá mức, nếu không muốn gọi là ngớ ngẩn thế này.

Như sực nhớ ra gì đó, lúc này Song Ngư mới quay đầu qua lại quan sát. Từ lúc bước vào, có lẽ quá chú tâm vào Sư Tử mà Song Ngư chẳng để ý đến căn bếp. Bột thì vươn vãi khắp nơi, vỏ trứng bị vứt lung tung đầy sàn nhà. Cậu thực sự thắc mắc, cô nàng đã làm gì đến mức căn bếp trở thành một mớ hỗn độn như thế này. Kiểu này, Xử Nữ và Ma Kết mà nhìn thấy, thì sẽ thế nào nhỉ?

- Cậu có mà phá hoại thì có!

- Đ

-Đâu có! Tớ đã làm đúng công thức chứ bộ!!

Nhìn cái vẻ cuống cuồng đáng yêu kia, Song Ngư hơi cười. Cậu đưa mắt nhìn vào quyển sách trong tay. Đôi đồng tử màu cafe thoáng vẻ ngạc nhiên. Món bánh này...?

- Cậu làm cái này?

Sư Tử nghiêng đầu, chớp mắt vài cái rồi lại gật đầu.

- Bánh kem Chocolate ngon mà

~Cái vẻ mặt sáng rỡ kia khiến Song Ngư phì cười. Cậu thắc mắc không biết, có phải do chơi với Kim Ngưu nên Sư Tử bị lây nhiễm cái tính ham ăn của cô nàng không nữa.

Song Ngư hơi để ý tới món bánh mà Sư Tử định làm. Lia mắt sang quyển sách nấu ăn gần đó, Song Ngư mới nhận ra mình không đoán sai.

Cậu còn nhớ rất rõ, rằng Tử Nhi rất thích bánh kem Chocolate, đến mức cô bé có thể ăn liên tục mấy cái mà không ngán. Mà nói đi cũng phải nói lại, dù sao đó cũng là món bánh kem duy nhất Tử Nhi có thể ăn.

Bởi không thể ăn những món trên hai nguyên liệu, nên bánh kem cũng chẳng ngoại lệ. Vậy mà chẳng hiểu sao, khi ăn một miếng bánh kem Chocolate mà Song Ngư lúc đó làm trong giờ thực hành trong trường, Tử Nhi lại không bị gì cả, ngược lại còn khen ngon. Cậu đã khổ sở bao nhiêu chỉ để học cách làm cái món bánh đó cho cô bé.

Quay về hiện tại. Song Ngư đưa mắt nhìn Sư Tử. Giờ cậu mới nhận ra, khuôn mặt cô nàng dính toàn bột với bột, trông cực ngố. Song Ngư chậm rãi lắc đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!