Thiên Yết với Kim Ngưu về đến nhà chung, cũng là lúc kim ngắn vừa chỉ đến số mười. Dù đã muộn như vậy, nhưng không một ai trong số tụi nó đi ngủ cả. Cả đám vẫn cứ đóng đô tại phòng khách để Thiên Yết với Tiểu Ngưu về. Nhưng trong số đó, không hề nhìn thấy bóng dáng của Sư Tử, dường như cô nàng vẫn chưa về.
Kim Ngưu bảo hơi mệt nên lên phòng ngay, dù lời nói vẫn vậy, nhưng khuôn mặt cô nàng cứ cúi gầm. Tụi nó thấy lạ, nhưng cũng không hỏi nhiều. Chần chừ một lúc, nhìn nhau một lúc, Nhân Mã với Song Tử kéo nhau lên phòng Ngưu Ngưu.
Vừa bước vào phòng, Tiểu Ngưu đã đóng cửa lại, rồi đi vào trong. Thậm chí không tháo áo khoác, không thay đồ gì cả, Kim Ngưu cứ thế ngồi phịch xuống giữa phòng. Hệt như một quả bóng bay bị chọc nổ tung, toàn bộ những cảm xúc mà cô giấu đi nãy giờ cứ bùng phát ra. Kim Ngưu ngồi bó gối, nước từ khoé mắt cứ rơi lã chã.
Đúng lúc đó, Song Tử đẩy cửa đi vào, theo sau cô là Nhân Mã. Hai đứa nhìn nhau, rồi nhìn sang cô bạn của mình đang oà khóc kia mà lòng đầy thương cảm. Không chút chần chừ, tụi nó đóng cửa lại, chạy ào đến bên Kim Ngưu.
- Ngưu à...
Nghe tiếng gọi mình, Kim Ngưu ngẩng khuôn mặt tèm nhem vì nước mắt kia lên. Nhìn thấy Song Tử với Nhân Mã, Ngưu Nhi lập tức nhảy bổ vào ôm chầm lấy hai nhỏ bạn, vừa nấc vừa nói bằng chất giọng bị nhoè đi.
- C
-Cậu ấy... có người... mình thích rồi... Tớ... tớ bị từ... bị từ chối rồi...
- Sao cậu biết?
Song Tử trân trân nhìn cô bạn thân mà mình đang ôm chặt lấy. Nước mắt của Tiểu Ngưu thấm đẫm ngực áo Song Song. Không chỉ cô, mà cả Nhân Mã cũng ngạc nhiên. Cậu ta có người mình thích rồi ư?
- Tớ... Cậu ấy nói cho tớ biết... Qua lời kể ấy, tớ... đó không phải là tớ...
Nhân Mã cũng nhào tới, ôm chầm lấy Kim Ngưu từ phía sau. Đôi mắt của hai cô nàng siêu quậy bắt đầu đỏ hoe lên. Cứ thế này, tụi nó sẽ khóc theo Ngưu Ngưu mất. Cố giữ chất giọng bình thường, Nhân Mã lên tiếng hỏi.
- Là ai vậy? Cậu biết... cô gái đó sao?
Kim Ngưu gật gật đầu. Nhưng khi nghe hỏi là ai, cô lại lắc đầu nguầy nguậy. Song Tử với Nhân Mã cũng biết, trái tim cô nhóc này đang rất đau, nên cũng chẳng hỏi thêm gì nữa. Nhất thời, hai đứa nó chẳng biết phải an ủi Ngưu Nhi thế nào, chỉ biết im lặng mà ôm chầm lấy Kim Ngưu, vuốt ve trấn an cô nàng.
oOo
Ngày hôm sau, Kim Ngưu dậy khá sớm. Cô lồm cồm bò dậy, mơ màng đi đến chỗ gương tủ. Nhìn mình trong gương thật sự khiến Ngưu Nhi giật mình. Đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt nhem nhuốc hẳn đi. Cô đưa tay ôm lấy hai bên má, cắn nhẹ môi dưới. Rồi như chợt nhớ ra gì đó, Tiểu Ngưu quay ra sau. Sư Tử, ngày hôm qua không về nhà chung thì phải.
Sau khi thay đồng phục chỉnh tề và chải xong mái tóc mềm, Kim Ngưu lấy hai bàn tay vỗ mạnh hai bên má một cái. Vừa xoa xoa hai má, cô vừa lè lưỡi đáng yêu, nhưng sau đó lại cười buồn. Ngưu Nhi lại lắc đầu mạnh. Lấy lại vẻ vui tươi hằng ngày, cô lăng xăng chạy xuống nhà.
Ăn sáng xong, tụi nó lại đẩy nhau lên xe buýt đến trường. Trên xe, Song Tử với Nhân Mã không ngừng hỏi Kim Ngưu này nọ, nhưng cô nàng chỉ toàn cười xoà. Thôi kệ, ít nhất cũng đỡ lo.
Lúc này, nguyên đám đã đóng đô an toàn tại lớp học. Tụi nó cứ xúm lại một gốc, tám trời tán đất đủ thứ, chẳng đâu liên quan đến đâu. Chỉ có một cái giống nhau là tụi nó vẫn không chán việc trêu chọc cặp đôi trai tài gái sắc của lớp. Thiên Bình có sắc chứ tài thì còn lâu!
~~Tụi nó không ngừng thắc mắc việc Sư Tử không về nhà hôm qua. Tuy cô đã gọi điện báo rằng đêm qua về biệt thự riêng thay vì về nhà chung, nhưng vẫn không giải đáp được hàng đống câu hỏi trong đầu tụi nó. Uầy~ dám chắc là thế nào cũng có liên quan đến cái người tên Nhật Nam kia.
Chợt, cánh cửa lớp bị mở toang ra. Tụi nó theo phản xạ dừng hết việc đang nói, ngước mắt ra thám thính tình hình. Cô nàng còn lại trong lớp tụi nó, cô nàng hôm qua không về nhà chung, Sư Tử nè.
Kim Ngưu vừa thấy Sư Tử, đôi mắt hơi mở to. Chẳng biết tại sao, nhưng Ngưu Nhi thấy hơi khó xử khi gặp mặt Sư Tử. Dù vậy, dẹp bỏ luôn cái đó sang một bên, cô nàng nhảy bổ khỏi chỗ ngồi mà chạy đến ôm chầm lấy Sư Nhi.
- Tời ôi~ Hôm qua đi đâu mà bỏ tớ một mình~ Sợ ma lắm nha~ Sư Nhi là đồ đáng ghét mờ
~~Sư Tử bật cười nhìn cô nàng đang mè nheo ôm chặt mình. Cô tinh nghịch đưa tay bẹo đôi má phúng phính như con nít của Kim Ngưu khiến cô nàng la oai oái. Tụi nó nhìn mà ôm bụng cười.
- Cậu thật là! Chỉ toàn là nhõng nhẽo thôi.
- Ể~ Người ta nhớ cậu muốn chết
~~Dù vậy, Kim Ngưu vẫn "kiên trì" đeo bám Sư Tử mặc cho cô nàng giả vờ đuổi như đuổi tà. Sư Nhi mặc xác Kim Ngưu, đi lại bàn ngồi. Tụi nó thấy vậy cũng chuyển "điểm tập kết" từ bàn Song Ngư (Sao lại là cái tên lúc nào cũng ngủ này?!) sang bàn Sư Tử.
Hôm nay Sư Nhi của tụi nó lạ lắm nha~ Nói gì cũng cười, còn cười rất tươi nữa. Coi kìa, còn đùa giỡn với tụi nó nữa. Mờ ám quá à
~
- Khai mau! Hôm qua đi đâu~?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!