Chương 9: Giống lai nguyên thủy

[Lời kể của Ma Kết]

Trước ánh mắt kinh dị của phu nhân Whitmore và cảnh sát trưởng Mitchell, tôi bình thản nói tiếp.

- Như các vị cũng biết, em gái của tôi, Thiên Yết dù đã hơn ngàn tuổi nhưng tính tình vẫn rất bướng bỉnh. Từ trước đến nay một khi tôi đã cấm điều gì, nó chắc chắn sẽ không dám vi phạm, nhưng dạo gần đây nó càng lúc càng trở nên ngỗ ngược. Tôi cho rằng nó đã dùng cách thôi miên kẻ khác để giết người giùm mình hòng tránh được sự nổi giận của tôi.

Cảnh sát trưởng Mitchell lo lắng nói.

- Ngài Michaelson, trong tất cả các sinh vật siêu nhiên tại Lockwood thì ngài và em gái ngài là già nhất và mạnh mẽ nhất, chính quyền Lockwood thực sự khó lòng kiểm soát được hành vi của tiểu thơ Michaelson...

Không đợi cảnh sát trưởng dứt lời, tôi đã chen vào.

- Ngài cảnh sát trưởng an tâm, tôi đã cảnh cáo nó ngày hôm qua, tôi tin rằng nó sẽ không dám lộng hành.

"Ring ring..." tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên.

- Xin lỗi hai ngài.

- Phu nhân Whitmore mỉm cười lôi điện thoại từ trong giỏ xách ra nghe.

Tôi và cảnh sát trưởng cũng đành tế nhị giữ im lặng một lúc.

- Hả ? Cái gì !

- Giọng phu nhân Whitmore đột nhiên thảng thốt.

- Cự Giải làm sao?

Tôi và cảnh sát trưởng lo ngại nhìn phu nhân Whitmore. Một lúc sau, bà cúp máy, ánh mắt muôn phần lo lắng nhìn tôi và nói.

- Tôi nhận được tin xấu từ nhà trọ Lockwood, một sinh viên là ma cà rồng bị thôi miên điên cuồng tìm cách giết bạn của cô ấy. Bây giờ họ đang xích cô ấy ở trong nhà trọ, tôi phải về ngay xem sao.

- Vừa dứt lời, phu nhân Whitmore rời khỏi ghế.

Vừa lúc đó ngài thị trưởng cùng một số thành viên hội đồng khác bước vào, thấy phu nhân Whitmore hối hả đi ra, cả thảy đều lấy làm lạ.

- Ơ kìa ! Phu nhân Whitmore, bà vừa đến sao vội ra về rồi ?

- Ngài thị trưởng hỏi.

- Ở nhà trọ có chuyện, tôi phải về gấp, các ngài thông cảm.

Tôi cũng đứng dậy khỏi ghế đi theo bà ta.

- Phu nhân, nếu là chuyện ma cà rồng bị thôi miên thì có lẽ tôi nên đi theo bà. Không chừng sẽ giúp được.

Phu nhân Whitmore gật đầu cảm kích.

- Làm phiền ngài.

[Lời kể của Song Ngư]

Tôi đã nhờ Bạch Dương và Bảo Bình xích Cự Giải bằng hai cọng xích lớn. Cô ấy tỉnh dậy hơn nửa giờ trước và điên cuồng vùng vẫy giật xích. Hai sợi xích sắt khỏe mạnh kêu ken két trước sức mạnh của Cự Giải.

- Mau thả ta ra, ta phải giết Song Ngư, ta phải giết Song Ngư.

- Cự Giải la hét, hai mắt đỏ ngầu, hàm răng nanh không ngừng cạp vào không khí.

Tôi sợ hãi đứng nép bên cạnh Bạch Dương, anh cũng lo lắng giữ tôi ở khoảng cách an toàn. Bảo Bình thì tự tin đứng chắn ở phía trước chúng tôi một khoảng, trên tay cầm một cây dao găm đã nhúng vào nước cỏ roi ngựa, anh ta nói rằng trong mấy người ở đây thì anh là nhanh nhất và bất tử. Nếu nhỡ mấy sợi xích kia đứt ra thì anh ta sẽ lập tức đâm cây dao nọ vào chân Cự Giải để chúng tôi có thời gian chạy đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!