Chương 3: Bảo bình aka tên hippy điên khùng

Khi tôi và Cự Giải trở về nhà trọ, trời đã nhá nhem tối. Chúng tôi vừa bước vào trước sân thì nhìn thấy một chiếc ô tô mui trần rất sang trọng đang đậu ở bãi xe. Tôi và Cự Giải nhìn nhau với ánh mắt nghi hoặc. Chúng tôi tiếp tục đi vào trong thì nhìn thấy bên trong văn phòng, có một người con trai ăn mặc với phong cách hippy, ngồi tréo nguẩy trước mặt cô Whitmore. Trông cậu ta chẳng có một chút ý thức tôn trọng đối với người lớn tuổi.

Ngược lại, cô Whitmore lại có vẻ hết sức ân cần và dường như có gì đó nể nang cậu ta. Cự Giải lên tiếng nói nhỏ với tôi.

- Cái gã ấy bộ là cậu chủ của nhà trọ này sao ? Tại sao lại có cái điệu bộ như vậy trước mặt phu nhân Whitmore ?

Tôi nhún vai lắc đầu.

Chúng tôi bước lên cầu thang, vừa đi vừa nói chuyện rôm rả về những lớp học mà hai đứa vừa đăng ký hôm nay. Khi lên đến lầu hai thì cả hai chúng tôi cùng nhau giật mình vì một bóng người ngồi ngoắc nghẻo trên lan can tầng hai. Và điều kỳ lạ nhất là người đó chính là cái gã hippy vừa này chúng tôi thấy ở trong văn phòng cô Whitmore.

Tôi há hốc mồm không tin vào mắt mình. Nếu như tôi không lầm thì tòa nhà này chỉ có duy nhất một cái cầu thang chính là cái mà chúng tôi vừa sử dụng đây. Cái tên hippy kia muốn đi đường tắt để đón đầu chúng tôi thì chỉ có nước mà leo tường. Còn nếu hắn đi chung một cầu thang với chúng tôi thì tại sao cả tôi và Cự Giải đều không nhìn thấy. Tôi nhìn hắn với ánh mắt kinh dị trong khi hắn nhìn hai chúng tôi với ánh mắt giễu cợt, hai chân đung đưa như đang xem một chuyện gì đó thú vị lắm.

- Anh... anh làm sao có thể...

- Tôi lắp bắp hỏi hắn.

- Thế nào ?

- Hắn vừa hỏi vừa nháy một mắt.

Tên này nhìn kỹ cũng đẹp trai hết sức. Tôi chưa từng thấy tên hippy nào dễ thương đến vậy, mái tóc kiểu bờm ngựa ngắn vàng óng ánh, đôi mắt xanh biếc tưởng chừng không thể xanh hơn được nữa. Khi nhìn vào đôi mắt ấy tôi dường như bị hớp hồn, đứng ngây ra mấy giây.

- Làm sao anh có thể lên đây ? Chúng tôi vừa thấy anh trong văn phòng cô Whitmore mà ?

- Cự Giải hỏi thay tôi.

Tên hippy bật cười trả lời.

- Tôi đi cầu thang.

Tôi nheo mắt nói.

- Đừng có xạo nhé. Chúng tôi đâu có bị mù. Bốn con mắt này mà không thấy được anh đi lên cầu thang à ? Hơn nữa Cự Giải còn là ma cà rồng, tốc độ của cô ấy nhanh gấp mười lần người thường.

Gã trai lại cười ha hả.

- Vẫn còn chậm hơn tôi gấp trăm lần ha ha ha.

- Anh nói cái gì ?

- Cự Giải vừa ngạc nhiên vừa tức giận.

- Tôi tên là Bảo Bình.

- Hắn vừa nói vừa nhảy xuống khỏi lan can, đưa bàn tay về phía chúng tôi.

Tôi nhìn bàn tay hắn ngần ngừ không nắm lấy.

- Anh là loại sinh vật nào ?

- Tôi hỏi.

- Tôi là loại sinh vật mà các bạn gọi là thần.

- Hắn đáp.

Cự Giải bật cười ngả nghiêng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!