Chương 23: Có phải là yêu ?

[Lời kể của Thiên Yết]

Sau khi rời khỏi lâu đài Manarad, Xà Phu không nói một tiếng đã đi mất biệt. Tôi hỏi vài tên thuộc hạ thì biết được mấy ngày nay anh ấy đã dọn đến căn nhà gỗ của mình ở ven sông. Như vậy chỉ còn tôi và Ma Kết ở lại biệt thự nhà Michaelson.

Suốt quãng đường từ Manarad về đến nhà, tôi ngồi trên xe không buồn nhìn mặt Ma Kết. Thỉnh thoảng anh lại quay sang nhìn tôi, mở miệng định nói gì đó nhưng lại thôi. Cuối cùng người mất kiên nhẫn lại là tôi, tôi quay sang nhìn anh uất ức nói.

- Lúc ở trong hang động, có phải anh vì lo lắng cho con bé Song Ngư kia mà không muốn uống máu nó để giải độc hay không ?

Ma Kết hơi bất ngờ trước câu hỏi của tôi, anh ngập ngừng đáp.

- Anh...ờ...

Tôi cảm thấy máu nóng dâng lên đến tận cổ.

- Đúng như em đã nghĩ ! Thì ra anh quan tâm đến con nhỏ đó hơn em. Anh thà không để nó chịu lời nguyền của ma cà rồng nguyên thủy còn hơn là cứu em có phải vậy không ?

- Thiên Yết em... em nghĩ gì vậy ? Em vốn dĩ không thể chết, còn Song Ngư thì khác.

- Ma Kết cố gắng giải thích.

Tôi lắc đầu đầy thất vọng, khóe mắt chợt cay cay.

- Được lắm ! Cuối cùng anh cũng tìm được người con gái mà anh thích, anh không còn để người em gái này ở trong lòng nữa.

- Nói đến đó, nước mắt của tôi tự nhiên trào ra.

Nhìn thấy tôi khóc, Ma Kết lo lắng đưa một tay lên mặt tôi định lau nước mắt.

- Anh xin lỗi.

Tôi gạt tay anh ra quay mặt sang phía khác giận dỗi.

- Đừng đụng vào em !

Tôi nghe tiếng anh thở dài rồi im lặng, vài giây sau, tôi không kìm được quay lại nhìn anh, chỉ thấy ánh mắt Ma Kết nhìn ra ngoài cửa kính ô tô. Anh ấy đang nghĩ về Song Ngư chăng ? Có thật là Ma Kết đã phải lòng con bé đó rồi hay không ? Thậm chí anh còn không thèm chối khi tôi nói rằng Song Ngư là người con gái mà anh thích. Tôi cảm thấy ghen tị với cô ta, một ngàn năm tôi ở bên cạnh Ma Kết cũng không bằng một khắc ngắn ngủi cô ta nằm trong lòng anh.

Song Ngư, tôi ghét cô, tại sao cô lại xuất hiện và cướp đi sự yêu thương của anh trai tôi. Tôi chỉ mong cô biến đi ngay tức khắc. Tôi ước gì cô không hề tồn tại.

Đang ra sức mắng chửi Song Ngư trong tư tưởng, bỗng nhiên tôi cảm thấy Ma Kết đang nhìn mình bằng ánh mắt kinh ngạc, tôi giật mình nhìn lại thì nhận ra móng tay mình đã xuyên hẳn vào lớp đệm của ghế ô tô. Vừa lúc đó, chiếc ô tô cũng dừng lại trước cổng biệt thự, tôi không nói không rằng mở cửa xe đi thẳng một mạch vào nhà.

[ Lời kể của Song Ngư]

Tôi nằm lăn lộn mãi vẫn không ngủ được, ánh trăng đêm nay thật sáng rọi xuyên qua cửa sổ. Một cơn gió se lạnh thổi vào phòng, tôi chợt lấy làm lạ. Mình đã quên không đóng cửa sổ chăng ? Tôi nhìn sang giường Cự Giải, cô ấy cuộn mình trong một lớp chăn dầy cui, ngay cả nhịp thở cũng không nhìn thấy được.

Tôi mỉm cười lắc đầu rồi bước xuống giường để đóng cửa sổ lại. Tôi bước đến khung cửa kính nhìn ra bên ngoài. Cảnh tượng ban đêm tại Lockwood thật yên bình, tôi hít một hơi sâu rồi khép cửa lại. Đột nhiên tôi cảm nhận được một mùi hương quen thuộc thoang thoảng bay qua, một hơi thở nhè nhẹ chạm vào gáy.

- Song Ngư...

- Giọng nói ấm áp vang lên.

- Tôi nhớ em.

Tôi liền quay người lại thì bắt gặp ánh mắt đen láy sâu như biển cả của Ma Kết.

- Ma Kết ?

- Tôi kinh ngạc, tim bỗng nhiên đập nhanh.

- Sao anh lại ở đây ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!