**Hai ngày trước án mạng tại lâu đài Manarad **
[Địa điểm: Biệt thự nhà Michaelson
- Lời kể của Xà Phu]
Đã hơn nửa tháng kể từ khi tôi trở về Lockwood, Ma Kết vẫn ra ngoài từ sớm như mọi ngày. Lịch trình làm việc của anh ta vô cùng nghiêm ngặt. Chưa bao giờ tôi thấy anh ta để tâm vào một việc gì như vậy. Tôi ngả lưng trên cái ghế dựa bọc da nơi cái bàn làm việc của Ma Kết. Hai chân tôi gác hẳn lên trên mặt bàn, tôi vừa đu đưa trên ghế vừa đưa mắt chiêm ngưỡng những bức tranh trị giá hàng ngàn đô
-la mà Ma Kết cẩn thận bày trí quanh văn phòng của anh ta.
Ma Kết đúng là Ma Kết, từ nhỏ anh ta đã không ngại bỏ công sức, tiền của vào những tiểu tiết như thế này. Tôi thì khác, khi tôi đi trên một con đường, tôi quan tâm đến thứ gì cản đường của tôi để loại trừ chúng, hoa cỏ hai bên đường không đáng để tôi liếc nhìn.
Tôi còn để ý thấy trên bàn làm việc trước mặt mình là những kỷ niệm chương mà Hội đồng Thành phố Lockwood đã liên tục tặng cho Ma Kết để cảm ơn anh ta vì những đóng góp dành cho thành phố. Tôi nhếch miệng khẩy cười, nghĩ thầm trong bụng, anh cả ơi là anh cả, cả thành phố này đều không nhìn ra tâm địa của anh, nhưng Xà Phu tôi thì biết rõ anh là loại người như thế nào. Để rồi xem cái vương quốc này cho đến cuối cùng, ai sẽ làm vua.
Đang suy nghĩ lưng chừng, đột nhiên có một đôi bàn tay trắng nõn nà dịu dàng đặt lên vai tôi, chúng nhẹ nhàng di chuyển lên cổ rồi lên mặt tôi, đùa giỡn với lớp râu tơ của tôi. Tôi nhắm mắt tận hưởng một lúc rồi nắm lấy bàn tay ấy, kéo lên môi và đặt lên đó một nụ hôn.
Người vừa đến bật cười khúc khích.
- Ngài Michaelson, làm ơn đứng đắn một chút.
- Người đàn bà môi đỏ như son, ánh mắt đưa tình đua đưa cơ thể khiêu gợi trong lớp áo ngủ mỏng tanh.
Tôi kéo ả vào lòng mình, bàn tay tôi đặt lên cổ cô ta, khẽ bóp nhẹ. Cô ả khẽ kêu lên một tiếng.
- Genevieve ! Cô có biết rằng phần lớn những kẻ xuất hiện thình lình sau lưng Xà Phu Michaelson ta đều phải chết hay không ?
- Tôi nói bằng giọng nửa nghiêm túc, nửa đùa cợt.
- Đó là vì những kẻ ấy không lên giường cùng với ngài.
- Genevieve cắn môi đáp.
Người đàn bà đang ngồi trong lòng tôi, Genevieve, không phải là một kẻ tầm thường. Cô ta là người đứng đầu những bô lão của Hiệp hội Phù thủy Miền Đông nước Mỹ. Thực chất Genevieve đã một trăm lẻ hai tuổi. Bản thể của cô ta là một y tá làm việc tại Áo trong thế chiến thứ nhất. Cô ta đã chết và được phục sinh, linh hồn nhảy vào thân xác của kẻ khác để mà sống.
Nói về khả năng ma thuật, Genevieve là một trong những phù thủy hùng mạnh nhất trong thời đại này.
Tôi không hề có cảm tình với cô ta, ngược lại tôi cho rằng cô ta quá nham hiểm khó mà tin tưởng được. Và với khả năng nhảy sang thân xác mới mỗi khi chết, Genevieve là một kẻ khó đối phó. Chính vì vậy khi gặp cô ta tại New Orleans, tôi đã tìm cách dụ cô ta trở thành đồng minh của mình. Tất nhiên là cô ta không thể từ chối bởi Xà Phu tôi là một trong những sinh vật siêu nhiên mạnh mẽ nhất từng tồn tại trong lịch sử
- một giống lai nguyên thủy.
Tôi tằng hắng ra hiệu cho Genevieve đã hết giờ đùa giỡn. Tôi nghiêm túc hỏi cô ta.
- Về việc mà tôi giao cho cô, cô đã làm tới đâu rồi ?
Genevieve khẽ kéo hai mép áo trên ngực lại cho kín đáo rồi nói.
- Hừ ! Hai anh em nhà ngài thật giỏi lợi dụng đàn bà.
- Vừa nói cô ta vừa rời khỏi lòng tôi, quay lưng đi về phía sảnh bên ngoài.
- Thôi được, chúng ta cùng bàn về chính sự.
Tôi nhếch miệng cười rồi rời khỏi ghế, ung dung bước theo.
Genevieve dừng lại cạnh cái bàn tiệc dài giữa sảnh, cô ả chúi người ngắt một quả nho trên đĩa trái cây được đặt sẵn giữa bàn, bỏ vào mồm vừa nhai vừa nói.
- Tôi đã sử dụng thần chú định vị linh hồn để dò la. Linh hồn của Tiên thị quả nhiên đã nhảy sang một cơ thể khác. Thậm chí tôi còn biết được người đó là ai.
Tôi tiến đến gần Genevieve, một tay ôm lấy eo cô ta và kéo đến gần mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!