Chương 15: Đau lòng

[Lời kể của Song Ngư]

8:00pm

Đám sinh viên chúng tôi tụ hội đầy đủ tại sảnh chính để ăn nhậu tưng bừng, mấy chai rượu Thiên Yết mang đến đều được khui hết và dốc vào một xô lớn đầy nước đá. Tính ra trong bọn này, tôi là giống với con người nhất, những kẻ còn lại nào ma sói, nào ma cà rồng, nào giống lai, nào thần linh, ai nấy đều có cơ thể bất tử vô cùng cường hãn khó có thể bị ảnh hưởng bởi một chút cồn bia.

Tối nay chỉ duy nhất Mary Woodland là tuyệt nhiên không chịu ra khỏi phòng, tôi và Cự Giải có thay phiên nhau lên gọi cô ta mấy lần, nhưng cô ấy vẫn một mực từ chối. Nghĩ lại cô ấy dù sao cũng là một phù thủy như tôi, đối với những sinh vật siêu nhiên khác có lẽ vẫn còn nhiều kiên kị nên tôi cũng đành thôi không ép nữa.

Quả nhiên dù đã cố gắng uống rất ít, nhưng chỉ sau vài ngụm rượu, tôi là kẻ đầu tiên bị ảnh hưởng. Hai má tôi nóng bừng bừng và đầu óc hơi quay cuồng. Tôi đành kiếm cái ghế bành giữa sảnh để ngồi xuống. Tôi cảm thấy đầu hơi nhức nên liên tục lấy tay xoa hai bên thái dương, đột nhiên tôi cảm giác thấy một cái gì đó lành lạnh chạm vào trán. Mở mắt ra thì thấy Sư Tử đã ngồi ở trước mặt từ bao giờ, trên tay anh là một cái khăn nhỏ được vắt qua nước lạnh, anh nhẹ nhàng thấm lên trán tôi.

Mặc dù tôi vẫn cảm giác được hơi men, nhưng đầu óc tôi đã tỉnh táo hơn nhiều, tim đôi bất giác đập nhanh.

- Có đỡ hơn không.

- Sư Tử dịu dàng hỏi.

Tôi cảm giác thấy có người đang nhìn chúng tôi, liền ngại ngùng kéo cánh tay đang cầm khăn của Sư Tử xuống.

- Cám ơn cậu, đỡ nhiều rồi.

Tôi quay đầu nhìn sang hướng ánh mắt ấy thì thấy Bảo Bình đang đứng khoanh tay, tựa vào một bậc cửa của sảnh chính. Thấy tôi nhìn sang, anh ta liền quay lưng đi vào hành lang đàng sau đó. Không biết có phải do tôi suy nghĩ quá nhiều hay không nhưng gương mặt ban nãy của Bảo Bình có nhiều phần không vui. Thật khác với biểu tình cà rỡn hằng ngày của anh ta. Nhưng tại sao anh ta lại không vui? Chẳng lẽ anh ta đối với tôi... Không... không thể nào, anh ta sao có thể thích tôi chứ.

Tôi lại đề cao bản thân quá rồi.

- Cậu đang nhìn gì vậy ?

- Sư Tử hỏi.

- À... ừ không có gì. Mình thiệt tệ quá, tửu lượng không thể bì kịp với các cậu.

Sư Tử cười tít mắt, tiếp tục dùng khăn ướt hạ nhiệt cho tôi. Gương mặt của anh ta khi đó tiến tới thật gần, trong cơn say chếnh choáng, tôi dường như ngửi được mùi hương từ cơ thể anh, sự ấm áp đó thật dễ chịu.

Bỗng nhiên một cái bóng xuất hiện phía sau lưng Sư Tử, kéo anh ta về phía đó. Giọng lanh lảnh của Thiên Yết cất lên:

- Sư Tử cưng ! Lại đây vui vẻ với tôi một tí nào !

Thiên Yết nắm lấy cổ áo Sư Tử kéo mạnh về phía mình khiến anh chàng mất thăng bằng chúi về phía cô ta. Sư Tử liền giằng tay cô ta ra khỏi người mình rồi nói.

- Này bà dì. Đứng đắn một chút đi !

- Cái gì mà đứng đắn với không đứng đắn.

- Thiên Yết ngả nghiêng phất tay nói.

- Một ngàn năm nay tôi đã từng có qua không ít người tình, ngay cả các anh của tôi cũng không ngăn được tôi. Cậu có tư cách gì mà bảo tôi phải đứng đắn. Hả ?

- Thiên Yết, cô say rồi. Mau về phòng ngủ đi.

- Sư Tử cố gắng chụp hai tay đang quơ loạng xạ của Thiên Yết lại.

Thiên Yết nổi quạu gạt tay anh ta ra, chỉ vào mặt anh mà mắng.

- Im miệng cho tôi. Cậu đừng tưởng là con nuôi của anh tôi thì có thể hỗn xược với tôi nhé. Từ trước tới nay không ai dám từ chối tôi bất cứ chuyện gì. Chỉ có Ma... Ma Kết...

Nhắc đến cái tên đó, ánh mắt Thiên Yết đột nhiên thất thần một lúc, nhưng lập tức cô ta nhìn về phía tôi một cách giận dữ, ngón tay cô ta run run chỉ vào mặt tôi.

- Con bé Song Ngư kia có cái gì tốt ? Nó có gì tốt... hả ?

Giọng Thiên Yết lớn đến nỗi khiến những người còn lại trong bữa tiệc cũng phải dừng nhảy múa mà nhìn hết về phía tôi. Tôi vừa ngại vừa lo lắng nhìn lại họ. Thiên Yết tiếp tục điên điên khùng khùng mà mắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!