Chương 7: Lớp Toán

Sau khi mở toang cánh cửa lớp học, Bạch Dương thản nhiên ngắm một lượt cả căn phòng tràn đầy ánh sáng và cực thoáng mát mà nó khá thích, hoàn toàn không chút để ý đến mấy ánh mắt của các học viên khác đang nhìn mình.

"Chị đi ra coi! Chắn hết cả đường!!" Nhân Mã vừa nói vừa thẳng tay đẩy Bạch Dương ra, mặc kệ con nhỏ chị nào đó mặt mày sưng sỉa vì bị tụt hứng mà mang trong đầu ý nghĩ, thằng nhóc này định làm phản chắc!!

"Phòng học cũng... không rộng lắm... nhỉ?"

Bên má đã đỡ đau, dù vẫn còn bực mình chuyện ban nãy, Thiên Bình không quên nhìn một lượt phòng học. Đúng là không rộng rãi cho lắm, nhưng đúng như Bạch Dương, nó rất thoáng và khiến cho cô thấy thoải mái. Mặc dù mọi người trong lớp đã bắt đầu nhận ra Thiên Bình và chỉ chỉ trỏ trỏ. Nhưng mà, vì họ không hề chạy ùa lại, nên cô có chút cảm kích.

Thay vào đó, Song Tử hoàn toàn chẳng để ý đến, cứ thản nhiên tay khoác vai Sư Tử đang lơ ngơ lóng ngóng khi đang nói chuyện với Cự Giải thì bị tóm. Cậu đưa mắt nhìn một lượt khắp phòng học, nhếch môi cười một cái.

Sau một hồi im lặng quan sát từ phía sau, Song Ngư chỉ nhìn vào mỗi cái chỗ ngồi mà cậu cho là "thiên thời địa lợi". Cạnh cửa sổ, thoáng mát, vừa đủ ánh sáng, và có lẽ bớt ồn ào. Cứ thế, Song Ngư bắt đầu bước đi, tiện tay gạt Sư Tử sang một bên, khiến nó ngã chúi vào người cậu anh họ Song Tử. Lại còn cười nửa miệng, bảo nó không đập hắn hả?!

"Đồ cá rút xương chết tiệt!!"

Sư Tử hoàn toàn bỏ lơ ông anh tội nghiệp, vùng ra khỏi Song Tử mà mang cặp chạy vù lại chỗ Song Ngư. Chắc do chân ngắn nên dù chả cách bao nhiêu, mãi khi cậu đã ngồi phịch xuống ghế, nó mới chạy tới nơi. Trước khi Song Ngư kịp trở tay, đã bị cái cặp của con mèo kia đập ngay vào đầu.

"Cái---?! Con nhỏ này, cậu dám hả?!"

"Việc gì tôi không dám?!"

Nhìn Sư Tử kiêu hãnh ngước mặt lên làm như oai phong lắm, Song Ngư chợt loé ra một ý nghĩ hay ho. Cậu chậm rãi đứng dậy, và hoàn toàn che mất ánh sáng đáng ra chiếu vào Sư Tử. Nó cảm thấy mình lùn khủng khiếp, dù cho một chút nó cũng chẳng muốn thừa nhận!! Cái... cái tên này!!

Trong khi Song Ngư còn đang hãnh diện về chiều cao dù không quá nhiều nhưng dư với nhóc lùn, thì Sư Tử đã thẳng chân giậm mạnh vào chân cậu một cái, sau đó là hai rồi liên tục không ngừng, khiến ai đó khóc không ra nước mắt, mà muốn rút chân ra cũng chẳng được. Con mèo điên đáng ghét!!!

Bạch Dương nhìn về phía hai đứa kia, tự dưng muốn cầm dép phang vào mặt con kia ghê!! Ở nơi công cộng mà tụi nó cứ gây gỗ, thật chẳng hiểu chừng nào mới xong nữa! Bạch Dương thật có chút khó chịu nha!!

Bảo Bình và Kim Ngưu lần đầu tiên thấy thằng bạn, thằng em của mình năng nổ đến vậy, dù là trong việc cãi nhau với một cô gái. Đến mức chẳng còn để ý xung quanh, chẳng còn quan tâm đến hình tượng trai ngoan của mình, thật không hiểu được! Bảo Bình mặc kệ, cậu nhanh chóng chạy lại chỗ hai đứa đang chí choé nhau kia.

Khi Kim Ngưu vừa định bước theo Bảo Bình, hình ảnh cô gái với đôi mắt nâu lạnh nhạt chợt thu vào tầm mắt, khiến chân cậu khựng lại. Cô gái vừa bước vào lớp bằng cửa khác, khi chạm mắt Kim Ngưu cũng ngạc nhiên không kém, nhưng lại nhanh chóng bước vào trong, theo sau là một nam sinh và một nữ sinh, với cùng một nét mặt lạnh nhạt chín chắn.

Biểu hiện của Ma Kết nãy giờ khiến cả Thiên Yết và Xử Nữ thấy lạ lẫm, cho đến khi họ nhìn sang hướng mà ban nãy Ma Kết nhìn để xem thử. Cả hai đôi mắt đều kinh ngạc đến tột độ. Dù là đứng cách một khoảng xa, nhưng lại giống nhau đến sợ, đến cả Xử Nữ còn thắc mắc liệu cậu có đang nhìn nhầm. Về phần Thiên Yết, cô lập tức chạy lại chỗ Ma Kết.

Bạch Dương nãy giờ không ngừng nhìn mọi người cả bạn lẫn người trong lớp. Có vài người cứ chụm đầu bàn tán khiến nó có hơi không thoải mái, lại có vài người thân thiện vẫy tay chào nó. Có lẽ lớp Toán không phải quá không thân thiện, nhiều khi là ngại lạ cũng nên, dù gì cũng mới vào năm học mới.

"Nè, bạn gì ơi!" Một cô nữ sinh chợt gọi Nhân Mã. "Cậu là người ban nãy tát Hạ Mai lớp 10 Văn phải không?"

Nhân Mã chớp mắt vài cái. Đúng là cậu có tát, mà cô ta tên là Hạ Mai sao? Đối với mấy thứ không đáng, cậu thường quên nhanh. Hạ Mai cũng vậy, mặc dù cô ta cùng trường cấp hai của cậu (đúng không nhỉ...) Nghĩ một lúc, Nhân Mã đành cười rồi gật đầu.

Khuôn mặt cô nữ sinh nọ chợt hớn hở hẳn ra. Trong phút chốc, bọn họ bắt đầu rủ nhau xúm quanh lấy Nhân Mã, khiến cậu có chút ngạc nhiên. Dường như dù mới vào trường nhưng ai cũng ghét Hạ Mai thì phải. Tuy nhiên, cậu có chút khó chịu, khi họ vô tình chặn cậu lại khi vừa định bước lại chỗ mèo con.

"Nhân Mã nổi tiếng rồi nhỉ?" Cự Giải vừa mỉm cười, vừa đưa tay che miệng ghé sát Thiên Bình mà thì thầm bằng giọng vui vẻ.

"À, ừ, ừ," Vẻ ấp úng kì lạ khiến cho Cự Giải nhìn chằm chằm cô bạn thân, nhưng chỉ cười chứ không nói gì.

Thiên Bình hít sâu một cái. Đúng là tên chết tiệt! Dù cho nãy giờ cô có cố bắt chuyện với cậu ta, toàn là bị phá đám, không thì Nhân Mã cũng lảng qua chuyện khác hay thậm chí, cậu ta còn chẳng thèm để ý tới. Đáng ghét, cô đây là hạ mình cảm ơn, cậu ta không thể lịch sự chút sao!! Giờ lại còn bu lấy đám học sinh kia, chẳng ra thể thống gì!! Thiên Bình thực sự bực mình, dù cho cô chẳng biết lí do tại sao.

Có lẽ bị làm lơ mãi khiến lòng tự trọng của một người nổi tiếng như Thiên Bình bị xúc phạm chăng?

"Bạch Dương, nhìn gì thế?"

Khi hơi thở phả nhẹ bên gáy, Bạch Dương khẽ giật mình một cái rồi lập tức quay sang. Song Tử ngả đầu gần bên vai nó, khuôn mặt ngây ngô và đôi mắt nhìn thẳng theo hướng nó nhìn, Song Tử chớp mắt mấy cái rồi lại quay sang Bạch Dương.

-Điên!! Nhìn cái đầu cậu ấy!! Tôi cấm cậu vu khống biết chưa hả?!"

Tự dưng bị đánh vào đầu một cái ngọt xớt khiến Song Tử nhất thời chẳng hiểu chuyện gì. Cậu vừa làm gì sai sao, chỉ hỏi thôi mà!! Đúng là bà chằn lửa mà!! Lại nhìn về phía đó, đôi mắt Song Tử hình như có nét khó chịu.

Cự Giải đứng một bên, nhìn tụi nó mà bật cười không ngớt. Tụi nó thật sự, rất, đáng yêu!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!