Hội trường lớn là nơi tổ chức buổi lễ khai giảng. Ma Kết đứng bên trong cánh gà, thò đầu nhìn ra ngoài. Khắp khán phòng toàn người là người. Số ghế ngồi bên dưới dường như chẳng còn chỗ trống. Trong khi mọi người vui vẻ nói chuyện gì đó trước khi làm lễ, Ma Kết khá hồi hộp dù luôn mang gương mặt điềm tĩnh.
Với thành tích xuất sắc từ cấp hai và số điểm đầu vào thuộc loại thủ khoa, Ma Kết được chọn làm đại diện cho toàn thể học sinh khối mười năm nay. Dù cho cô đã chuẩn bị rất kĩ, cũng đã chăm chút vẻ ngoài ưa nhìn một chút, nhưng cô vẫn hồi hộp, mặc cho Ma Kết vốn là một cô gái luôn bình tĩnh.
Hiện tại, thầy hiệu trưởng đang phát biểu và đọc bài diễn văn hằng năm dành cho toàn thể học sinh, đặc biệt là cho những tân học sinh khối mười năm nay. Dù cho mọi thứ im phăng phắc, nhưng số người hoàn toàn chú tâm không hề nhiều.
Tiếp tục quan sát khán đài, Ma Kết thở ra một cái. Khi cô vừa định đi vào trong theo lời giáo viên, đôi mắt màu lam chợt lọt vào mắt Ma Kết, khiến cô trong vô thức dừng lại. Khuôn mặt đó, dáng người đó, và đôi mắt đó, sao lại có thể... giống đến thế... Ma Kết tự nhiên khó thở.
"K... Không phải... Mình chỉ đang... tưởng tượng..."
Dù cho Ma Kết luôn miệng tự trấn an, nhưng cảm giác ngột ngạt khó thở khiến cô thấy mắt cay cay, đầu đau đến kinh khủng. Không được!! Mình phải tỉnh táo!! Điều này tất không phải, mình chỉ đang tưởng tượng!! Đó không thể xảy ra được...
"Sau đây mời em Ma Kết, là đại diện cho tân học sinh khối mười năm nay, phát biểu vài lời!"
Khẽ giật mình khi bị nhắc đến tên, Ma Kết tự dưng căng thẳng tột độ. Khi nhận ra toàn bộ những gì trong đầu đều quên hết sạch, Ma Kết mím chặt môi. Hít một hơi thật sâu, cô vén tấm màn rồi chậm rãi đi ra. Vẫn là khuôn mặt điềm tĩnh, vẫn là đôi mắt màu nâu vô cảm, Ma Kết đang trong trạng thái không ổn chút nào.
Đứng vào bục phát biểu thay cho thầy hiệu trưởng, Ma Kết đưa tay chỉnh lại micro, cố lấy lại sự điềm tĩnh vốn có. Nhìn một lượt khán đài và cố gắng không chạm vào đôi mắt màu lam kia, cô khẽ mỉm cười, cúi đầu chào một cái.
"Tôi là Ma Kết, thay mặt cho toàn thể tân học sinh khối mười năm nay, xin gửi đến mọi người trong khán đài hôm nay một lời chào trân trọng nhất. Xin cảm ơn, đã đến dự buổi lễ khai giảng ngày hôm nay!"
Ma Kết ngẩng đầu, khẽ nhắm mở mắt rồi mỉm cười. Cô nghe thấy những tiếng vỗ tay từ mọi phía. Và một lần nữa, Ma Kết lại vô tình chạm phải đôi mắt ấy. Khi cả hai đôi mắt giao nhau, cô bất giác khẽ run một cái. Cố lấy lại bình tĩnh, Ma Kết tiếp tục bài phát biểu của mình.
***
"Này, sao mình cứ thấy quên quên gì ấy!"
Khi Cự Giải và Thiên Bình đang vừa vui vẻ nói chuyện vừa theo dõi bài phát biểu của cô nữ sinh đại diện thì nghe thấy tiếng Sư Tử.
Sư Tử chớp chớp mắt mấy cái, rồi quay sang nhìn Cự Giải và Thiên Bình. Nãy giờ nó cứ nôn nao sao ấy, nhộn nhạo khó chịu, càng khiến nó chắc chắn là mình quên quên gì đó. Dù cho nãy giờ nó suy nghĩ bao nhiêu, cố nhớ bao nhiêu, nó chẳng thể nào giải thích được cảm giác thiếu thiếu trong lòng nó lúc này.
Một ai đó đằng sau vừa đánh một phát thật mạnh vào đầu Sư Tử, khiến nó mém chút thì la oái lên. Khi vội quay ra sau, Sư Tử nghĩ là nó biết được điều mình quên là gì rồi...
"Haha... quên cơ à? Là quên hả?! Trong khi bọn tao bới cả cái trường này để tìm mày?! Mày tới số rồi mèo con ạ!!"
Sư Tử nuốt nước bọt cái ực. Nó dường như có thể cảm nhận được rõ ràng, sự giận dữ như núi lửa bùng phát của con bạn thân nào đó trong đôi mắt nâu kia của nó. Sư Tử cười trừ.
Bạch Dương nheo mắt, ánh nhìn đầy khinh bỉ. Cái con nhỏ này hình như đang muốn chọc điên nó thì phải. Bạch Dương hận tại sao giờ lại là lễ khai giảng chứ!! Nếu không nó nhất định xé xác con nhỏ này thành trăm mảnh.
Sư Tử nhăn mặt, đành quay qua quay lại tìm sự cứu giúp. Khi nhận ra ông anh họ Song Tử lúc này đã ngủ gật từ lúc nào, nó thật muốn đá cho Song Tử một phát. Lại quay sang Nhân Mã, người mà nó nghĩ sẽ giúp đỡ nó chắc chắn. Tuy nhiên, hoàn toàn đi ngược lại mong muốn của nó, cậu chỉ cười một cái rồi tiếp tục theo dõi buổi lễ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Thế quái nào?! Đừng có nói là Nhân Mã vẫn còn để bụng chuyện hôm trước nha!! Đáng ghét!
Nhân Mã là đồ đáng ghét!!
***
"Ê! Ê!! Kim Ngưu!!"
Tiếng gọi khiến Kim Ngưu sực tỉnh, vội quay qua bên cạnh. Cậu hơi nhăn mặt, giật lại bên tai phone bị Bảo Bình giật ra ban nãy. Trong khi đó, Bảo Bình lại nở nụ cười đầy ẩn ý.
"Làm gì mà nhìn con người ta ghê thế? Đối tượng mới hả?"
Vừa dứt lời, Bảo Bình lập tức đã bị Kim Ngưu đánh một phát vào đầu đau điếng. Cái thằng khùng chết tiệt này!!
Kim Ngưu chẳng thèm bận tâm đến thằng bạn dở hơi nữa, tiếp tục cắm đầu vào cái điện thoại của mình, dù thỉnh thoảng lại bất giác nhìn cô gái đang phát biểu trên kia. Cậu có thể cảm nhận, dù ngồi tuốt dưới khán đài, sự sợ hãi khi đôi mắt cậu và cô giao nhau. Điều đó khiến Kim Ngưu thấy lạ.
Song Ngư là người yên tĩnh nhất. Đơn giản, vì cậu đã ngủ từ lúc nào. Song Ngư vốn ghét những nơi đông người quá mức, những lễ nghi hay phong tục chán ngắt, và buổi lễ khai giảng này là một trong số đó. Nếu không vì sau lễ sẽ lên lớp học, Song Ngư chắc chắn đã trốn. Cậu lười chết được!
Một số tiếng ồn từ hàng ghế sau khiến Song Ngư bắt buộc phải tỉnh giấc, và đây điều khiến cậu không hề cảm thấy dễ chịu. Bị đánh thức đột ngột là điều Song Ngư rất ghét khi ngủ. Chưa kể ngày hôm qua cậu hoàn toàn chẳng chợp mắt được tí nào cả.
"Này!! Không im lặng được chắc?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!