"Tụi mình sẽ không hỏi cậu đi đâu, nhưng nhớ đừng về muộn đấy!"
Trước câu trả lời của Xử Nữ, Cự Giải không khỏi ngạc nhiên. Một lớp trưởng "tàn bạo" và ác bá, cô thực không nghĩ rằng cậu có thể đồng ý dễ dàng như vậy với một nụ cười hiền. Cô cũng định nói với tụi nó, nhưng cứ sợ sẽ khiến cả đám lo lắng nếu không may cô về muộn, Cự Giải lại thôi.
Nhìn Cự Giải, Thiên Yết khẽ nghiêng đầu. Vẫn vẻ lãnh đạm đó, cô điềm nhiên thu dọn tập sách bỏ vào cặp, tỏ vẻ không quan tâm lắm. Thiên Yết biết đây không chuyện liên quan đến cô, và cô cũng không việc gì nên xen vào.
Nhận thấy Cự Giải đang nói chuyện gì đó không rõ với Xử Nữ, mấy đứa tụi nó cũng tò mò mà chạy lại. Sư Tử từ đâu không biết nhảy lên ôm lấy cổ Cự Giải khiến cô thoáng giật mình, nhưng chỉ cười chứ không nói gì, để mặc con mèo vẫn cứ bám víu lấy người mình.
"Chướng mắt thật!"
Chỉ đơn thuần là buột miệng mà nói ra, nhưng Song Ngư hoàn toàn quên một chuyện khá quan trọng, tai mèo thường rất thính. Cậu tự nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.
Thiên Bình dùng ánh mắt ái ngại nhìn đâu đó, rồi chạy đến bên Cự Giải khi Sư Tử đã nhảy khỏi cô bạn vì cuộc gọi từ ai đó không rõ. Chạm một bên vai cô bạn thân, Thiên Bình khẽ nói gì đó. Đáp lại, Cự Giải chỉ cười trừ. Cô đâu làm gì được đâu chứ!
***
Cự Giải về kí túc xá cùng tụi nó, cốt là để thay đồ rồi đi ngay. Trừ Thiên Bình, hầu như không một ai biết cô định đi đâu. Tụi nó có để tâm đấy chứ chỉ là không quá mức đến làm phiền Cự Giải bởi mấy cái tò mò này nọ. Nếu cô muốn nói, tự khắc cô sẽ nói.
Chỉ riêng một người, cứ mãi không thể ngừng lo lắng. Ngoài Thiên Bình, cậu gần như biết được chỗ Cự Giải sẽ đến, nếu cậu đoán không sai.
***
Bắt chuyến xe buýt chạy qua bến học viện, Cự Giải đưa thẻ học sinh và không quên nở nụ cười với bác tài xế. Không phải lần đầu cô đi chuyến xe này, bởi Cự Giải thường dùng xe buýt để đi đến chỗ học thêm. Trước đây thì thường là taxi, nhưng sau đó lại đổi sang xe buýt, vì một vài lý do. Và chẳng hiểu duyên ra sao, những chuyến xe Cự Giải lên đều là cùng một chiếc, và cùng một bác tài xế hiền từ.
Như mọi khi, Cự Giải lập tức đi xuống băng ghế dài cuối xe, và ngồi vào góc phải cạnh cửa sổ. Đây luôn là chỗ ngồi thân thuộc nhất của cô mỗi khi lên xe, và thật may khi chẳng có lần nào chỗ đó có người. Cơ bản thì hành khách thường đâu có hứng thú với băng ghế sau, một nơi mà theo họ dễ bị say xe. Cự Giải lại khác. Cô thích ngồi đây, thả hồn mình đằng sau tấm kính cách biệt với sự ồn ào của đường phố náo nhiệt.
Dù cho Cự Giải rất thích những điều vui vẻ, nhưng cô lại yêu sự bình yên hơn.
Hôm nay vẫn là một trong những ngày Cự Giải phải học thêm. Mà, tính ra thì làm gì có ngày nào cô được nghỉ ngơi cơ chứ! Nếu không ballet, đó cũng là toán, hoá, văn, anh, học đàn, học âm nhạc, học vẽ,... Tất cả mọi thứ, Cự Giải luôn im lặng chịu đựng. Nói chịu đựng thì hơi quá, khi chỉ đơn giản đây là những việc một đứa con của nhà họ Vương phải làm theo sự sắp xếp của gia đình.
Bỏ học ngày hôm nay, cô thực đã biết gia đình mình tức giận thế nào.
Cự Giải nhắm hờ đôi mắt, như muốn thư giãn một chút. Đôi lúc, Cự Giải thật muốn bỏ cuộc, nhưng rồi lại nhắc bản thân phải cố gắng hết mình. Từ khi biết nhận thức đến nay, Cự Giải đã luôn một mình. Không một ai hiểu được cô nghĩ gì, khi điều mà cô thực sự muốn họ liệu có quan tâm.
Trong vô thức, Cự Giải chợt nhớ đến lần gặp gỡ đầu tiên, lần đầu tiên khi cô nhìn thấy Song Ngư. Đó là một ngày khi cô vẫn còn là một học sinh cấp hai, khi Cự Giải còn đang khổ sở vì trời mưa to trong khi cô phải đến trường luyện thi gấp.
"Đây!"
Trước mắt Cự Giải lúc đó là một cậu bạn với đôi mắt màu cafe lãnh cảm, vừa ôn nhu lại vừa lạnh lùng, với nụ cười thoáng qua nhưng lại để lại trong cô một hàm ấn khó quên. Cậu chìa ra trước mặt cô một chiếc dù và nói.
"Cứ cầm lấy, cậu đang vội phải không?"
Đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Lãnh Song Ngư và Vương Cự Giải. Ngay sau đó, cậu đã rời nước và xuất cảnh trước khi cô kịp nói lời cảm ơn. Và khi gặp lại cậu, cô nhận ra một điều, Song Ngư hoàn toàn không nhớ bất kì điều gì về lần gặp gỡ ấy, và cả cô gái mà cậu đã cho mượn dù. Cự Giải thật sự, đã cảm thấy lồng ngực nhói đau. Đó là lần đầu tiên, Cự Giải nhận ra tình cảm mà cô dành cho Song Ngư không đơn thuần chỉ là tình bạn.
Cự Giải rất quý Sư Tử. Từ ngày đầu tiên khi cô đến trường và còn lóng ngóng vì bị lạc Thiên Bình, nó là người duy nhất chịu đứng ra bảo vệ cô trước sự bắt nạt của nhóm Hạ Mai và sự lạnh nhạt mà cô không thể tin được của các học viên. Nó vui vẻ, nó thân thiện, nó hoà đồng, tất cả đều khiến Cự Giải thêm quý nó. Nhưng cảm giác đó gần đây lại dần bị vơi đi, khi sự ganh ghét khó chịu trong lòng Cự Giải lại dâng lên mỗi khi nó và cậu thân thiết.
Đó chỉ thuần là những trận cãi vã trẻ con, nhưng chính Cự Giải lại luôn mong muốn điều đó.
Là cô tưởng tượng, hay chỉ khi ở cạnh Sư Tử, Song Ngư mới là chính bản thân mình?
Mải chìm đắm trong dòng suy nghĩ của chính bản thân, Cự Giải không nhận ra được xe đã dừng ở trạm cô muốn nếu bác tài xế không nhắc. Sực tỉnh, Cự Giải khẽ cười, bước xuống và không quên chào bác tài xế tốt bụng.
Cự Giải không hề biết, đằng sau cô, một cậu con trai đội mũ che kín cũng vừa bước xuống theo. Hay đúng hơn, cô không để ý đến người con trai tưởng chừng chỉ là xuống cùng bến.
***
Nơi Cự Giải xuống xe là một khu nhà biệt thự
- nơi ở của những kẻ nhà giàu. Một khu nhà lạnh lẽo và chán nản, khi người ta chỉ biết đến mỗi bản thân mình và mặc kệ dù bên cạnh có xảy ra chuyện gì. Ít nhất, đó là những gì một đứa con của Vương gia được dạy dỗ từ khi còn chưa biết thắng thua là gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!