Chương 42: "Tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội..."

Ngồi xung quanh bàn ăn như thường lệ, tám thành viên của kí túc xá lớp Toán chỉ im lặng dùng bữa, với một không khí nặng nề đè nặng mỗi người. Song Tử và Sư Tử vẫn chưa về, dù cho tụi nó đã gọi điện báo Xử Nữ, và Bạch Dương từ khi chạy theo Ma Kết cũng chẳng thấy đâu.

Gắp một chút cơm bỏ vào miệng, Thiên Bình chậm rãi nhai trong khi mắt cứ nhìn mãi về một phía. Từ lúc cô về nhà chung với Bảo Bình, cái không khí đã ản đạm như vậy rồi. Chẳng một ai thèm nói gì cho cô và tụi nó cả, Thiên Yết và Kim Ngưu cứ im lặng, Nhân Mã thì chỉ chứng kiến mà không rõ ngọn ngành ra sao. Khi bất chợt nhìn thấy vết thương trên mu bàn tay của Nhân Mã và vài vết thương nhỏ trên cánh tay hay khuôn mặt, Thiên Bình lại chợt cảm thấy lo lắng không thôi.

Không riêng gì Thiên Bình, cả bốn người còn lại cũng không ngoại lệ. Cự Giải đương nhiên không thể không lo lắng, nét mặt thểu não của Thiên Yết khiến cô thấy bất an và càng dám chắc đã có chuyện gì đó xảy ra.

Bảo Bình cốt là lo cho Kim Ngưu. Cái thằng bạn chân đạp đất đầu đội trời kia tự dưng lại mang bộ mặt chán nản không chút sức sống, cậu thực sự khá để tâm.

Người Xử Nữ lo là Thiên Yết. Dù cho cô có nói sơ qua cho cậu biết mặc dù không mấy chi tiết đi nữa, Thiên Yết càng im lặng càng khiến bất an trong cậu cứ lớn dần lên. Cả Ma Kết đã chạy đi mất, người bạn ấy cậu không thể không lo.

Người bình thản nhất có lẽ là Song Ngư, luôn luôn là như vậy. Vẫn cầm đũa gắp thức ăn như thường, vẫn thản nhiên ăn cơm như chẳng có chuyện gì đáng lo. Tuy nhiên, nhịp nhai lại chậm, và đôi mắt màu cafe thỉnh thoảng lại nhìn Kim Ngưu. Anh ta dù sao tính ra vẫn là anh họ cậu, cứ cho là cho có, cậu vẫn hơi để tâm. Tên anh họ cứ thích leo lên đầu cậu mà ra lệnh bỗng dưng trầm tính như vậy, Song Ngư không thể cứ thế mà kệ mặc.

Mà tính ra một phần trong sự lo lắng ít ỏi trong lòng cậu, Song Ngư bất giác nghĩ về đứa con gái mà cậu luôn nghĩ bản thân rất ghét.

Nó đi đâu từ sáng giờ chưa về nhỉ? Tự dưng lại lo, thà lo cho Kim Ngưu còn đúng hơn!! Nhưng mà...

"Xin lỗi, tôi no rồi.."

Đặt đôi đũa của mình xuống bàn, hia tay Kim Ngưu chống lên và đứng dậy. Khuôn mặt lạnh tanh, đôi mắt màu lam tĩnh lặng trong dao động, Kim Ngưu chẳng nói gì nữa, cứ thế mà rời khỏi bàn ăn. Tụi nó cũng im lặng, không một ai hó hé nửa lời.

Có tiếng mở cửa. Như đánh động, tụi nó đồng loạt chạy ra, trừ Song Ngư vẫn thong thả bước đi dù cho đôi mắt thoáng tia tò mò.

"Song Tử.. Ma Kết!!"

Trước mắt tụi nó, Song Tử vừa đi vào vừa cõng trên lưng là Ma Kết. Khuôn mặt hốc hác, khoé mắt nhắm lại sưng cả lên vẫn còn thấp thoáng sự buồn bã đau đớn của Ma Kết khiến tụi nó chỉ biết nín thin. Trên lưng Song Tử, cô đã ngủ thiếp đi từ bao giờ. Đôi mắt nhắm nghiền thỉnh thoảng lại run lên bần bật.

"Sao cậu...?"

Cự Giải còn chưa kịp hỏi thì từ bên ngoài, Bạch Dương và Sư Tử đã bước vào. Sư Tử vẫn vậy, vẫn khuôn mặt trẻ con thoáng tia mệt mỏi gần đây, đang đỡ lấy Bạch Dương trông bộ dạng khá thiếu sức. Khi chạy theo Ma Kết, dường như đã có gì đó xảy ra.

"Trên đường khi mình và Sư Tử về thì nhìn thấy Ma Kết và Bạch Dương. Vừa khóc vừa đánh bùm bụp vào người nó, nên mình cõng cậu ấy về."

"Sau đó thì ngủ thiếp đi, chắc vì mệt! Dù sao, bọn mình cũng không rõ lắm."

Nhìn Song Tử và Sư Tử thuật lại ngắn gọn, câu hỏi trong đầu tụi nó và cái thắc mắc to đùng vẫn chưa được giải quyết hết. Vừa đỡ Ma Kết xuống khỏi lưng Song Tử với sự giúp đỡ của Xử Nữ, Bạch Dương tận lúc này mới lên tiếng.

"Có chuyện gì để nói sau nhé," Nó chợt nhìn mọi người, cười cười. "Mình cũng hơi mệt, xin lỗi."

Nhìn Bạch Dương cười khì trong khi vẫn được Sư Tử đỡ, tụi nó cũng chả ý kiến gì thêm. Khi vô tình bắt gặp đôi mắt màu cafe đang nhìn về phía này, nó chỉ biết cười trừ, rồi lại nhìn sang con nhỏ mải nói chuyện với Song Tử. Ghét thật!

"Đỡ Ma Kết vào phòng giúp tao!"

"Mày nhờ Bảo Bình cũng được mà, nếu Ma Kết thức dậy mà thấy tao, sẽ không hay đâu..."

Điệu bộ của Kim Ngưu khiến Xử Nữ đâm ra khó chịu. Nhưng tâm trạng cậu không tốt, lớp trưởng cũng chẳng ép uổng gì nữa. Tuy nhiên, khi Xử Nữ vừa định nhờ Bảo Bình thì chợt, Thiên Yết lại lên tiếng.

"Cậu đưa cậu ấy vào đi, Kim Ngưu! Lúc này, chỉ có cậu mới an ủi được Ma Kết!"

Hoàn toàn không hiểu hàm ý trong lời nói của Thiên Yết, Kim Ngưu có chút ngập ngừng, thậm chí là rất. Cô gái này, làm sao cậu lại là người an ủi cơ chứ! Vớ vẩn, cô rõ ràng... rất ghét cậu còn gì...

"Lẽ ra... ngay từ đầu... tôi không nên... gần gũi hơn... với cậu mới phải..."

Nhưng rốt cuộc, người đỡ lấy Ma Kết vẫn là Kim Ngưu. Và cậu đã hi vọng, cô sẽ không thức trước khi cậu rời khỏi. Nếu nhìn thấy cậu khiến Ma Kết trở nên khổ sở, Kim Ngưu thực không muốn!

Trong khi đó, Sư Tử vừa chạy khỏi ra từ phòng mình. Thay vì dừng lại chỗ tụi nó, nó lại chạy đến bên Song Tử vốn nãy giờ vẫn còn giữ nguyên bộ dạng khiến cả đám không khỏi thắc mắc. Nhận lấy chiếc áo khoác từ Song Tử, Sư Tử ngồi xuống bậc thềm, mang lại đôi giày bata vừa cởi ra.

"Đi nữa sao?"

Nhân Mã không kiềm được mà lên tiếng hỏi. Khi ấy, con bé mới quay sang nhìn cậu, cười nhẹ rồi gật đầu. Vừa nắm lấy tay cho Song Tử kéo lên, Sư Tử vui vẻ nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!