Ngồi trên chiếc ghế sofa trong phòng khách, hai tay chống lên đùi, Xử Nữ chợt cầm lấy tách trà mà người hầu vừa mang đến. Nhấp một ngụm, cậu đưa mắt nhìn xung quanh, nhìn từng góc cạnh trong ngôi nhà nơi cậu đã lớn lên cùng với Thiên Yết. Sang trọng bao nhiêu, giàu có bao nhiêu, mang thân phận một tên công tử không hề khiến Xử Nữ thấy tự hào. Đối với cậu, thoát khỏi đây mới thực là thiên đường.
Sống trong ngôi nhà lạnh lẽo như vậy, bao nhiêu của cải tiền tài cậu mặc, điều duy nhất khiến Xử Nữ thấy được an ủi là có Thiên Yết ở cạnh. Mà, bây giờ cô đang làm gì nhỉ?
"Vậy, mình về trước nhé!"
"Để mình..."
"Mình tự bắt taxi được mà. Nhớ về sớm nhé, kẻo bọn nó lại lo lắng đấy!"
Khẽ thở dài, Xử Nữ đưa đôi mắt nâu đen của mình chán nản nhìn vào thứ chất lỏng màu trà trong tách, nhìn cả vào ảnh phản chiếu của chính cậu trong đó. Xử Nữ ước gì mình có thể về ngay bây giờ. Ở đây mãi, cái không khí tĩnh lặng này dù thích đến đâu, cậu sẽ chết vì khó chịu mất.
"Cậu chủ!"
Khi Xử Nữ quay sang, trước mắt cậu là một người đàn ông trung niên với bộ vét đen nghiêm chỉnh và lạnh lùng, với phong thái đầy kính trọng giữa chủ và tớ. Sự xuất hiện của ông ta không khiến Xử Nữ bất ngờ hay ngạc nhiên, đôi mắt cậu vẫn lạnh nhạt y như vậy. Người đàn ông này, là quản gia riêng và là thư kí của ba cậu.
"Ông chủ đang đợi ở phòng làm việc, thưa cậu Xử Nữ!"
Đôi mắt nâu đen nhắm hờ lại, rồi lại mở ra. Đặt tách trà xuống bàn, cậu chậm rãi đứng lên. Không nhìn người đàn ông kia lấy một lần, cậu thản nhiên bước qua những người hầu đang gập người cung kính đứng gần đó. Vẫn vậy, khuôn mặt cậu vẫn lạnh tanh. Dừng bước trước cầu thang dẫn lên tầng trên, Xử Nữ có chút ngập ngừng, nhưng cậu vẫn bước tiếp khi bắt gặp ánh mắt của người thư kí.
Xử Nữ khẽ thở dài.
"Ông chủ, cậu chủ đến rồi ạ!"
Vừa nói, bàn tay to lớn vừa gõ nhẹ lên cánh cửa căn phòng được xem là nổi bật nhất với cửa hai cánh được chạm khắc những đường nét tinh xảo, cũng là căn phòng làm việc của người đứng đầu gia đình mà bất kì người hầu nào cũng đều sợ sệt khi bước vào. Điều đó không bao gồm Xử Nữ, nếu có cũng là nhiều năm về trước chứ không phải bây giờ. Đối với cậu, đây chỉ là một nơi đáng chán nản.
Tay người quản gia vặn nhẹ nắm cửa và đẩy vào, sau đó đứng sang một bên nhường đến cho Xử Nữ. Rốt cuộc cũng phải gặp thôi nhỉ.
Tiếng đóng cửa vang lên khẽ khàng ở phía sau, Xử Nữ đã đứng trong phòng từ lúc nào. Căn phòng đơn giản nhưng lại khiến cho người ta choáng ngộp. Không sang trọng ở cách trưng bày, nó sang trọng ở chất lượng đồ vật. Hơn cả, chính là cái không khí căng thẳng đã từng khiến Xử Nữ không ngừng sợ hãi mỗi khi bước vào đây.
"Con giải thích sao về việc này, Xử Nữ?"
Không phải một câu thăm hỏi về sức khoẻ và cuộc sống như cách mở đầu của những cuộc gặp gỡ gia đình bình thường, người đàn ông này luôn đánh thẳng vào trọng tâm những gì mà ông muốn nói. Lúc này, Xử Nữ mới ngẩng đầu nhìn con người uy nghiêm đang ngồi trên ghế làm việc trước mặt. Phong thái lạnh lùng và khuôn mặt nghiêm nghị đúng chất một người đứng đầu chính là vị chủ tịch đáng kính của Tập đoàn và chủ Minh gia, đồng thời cũng là người cha mà Xử Nữ phải không ngừng kính trọng.
"Con không nghĩ việc này quá ảnh hưởng đến tập đoàn và gia tộc, thưa ba!"
Dù cho đôi mắt đồng màu với cậu trên khuôn mặt kia dường như đang cực kì khó chịu khi nó nheo lại, Xử Nữ dường như chẳng cảm nhận bất kì sự sợ hãi nào mà cậu đã từng luôn phải cảm thấy lúc bé. Người ba mà hết sức kính nể nhưng chưa bao giờ muốn ở cạnh, chắc chắn đang rất tức giận.
"Bỏ khỏi nhà cùng con bé đó và không nói với ta một lời, còn không nhận mình sai?"
"Thứ lỗi cho con nếu khiến ba khó chịu, nhưng con và Thiên Yết chỉ đơn thuần là đến sống ở kí túc xá trường, chỉ vậy thôi!"
Cậu có thể nghe thấy thứ âm thanh vừa ngắt lời cậu, khi ông Minh đập bàn.
"Càng ngày càng trả treo, đó hoàn toàn không phải cách một người thừa kế Minh gia nên cư xử!"
"Con chưa từng ham cái ngôi đó, và con chỉ đang đính chính lại những điều ba nói!"
"To gan!!"
Dù bất mãn, im lặng là cách duy nhất Xử Nữ có thể làm lúc này. Ba cậu, đã tức giận. Ánh mắt ấy, dường như đang nhìn chòng chọc vào cậu. Xử Nữ khẽ nhắm hờ mắt như để bản thân có thể bình tĩnh lại đôi chút.
Xử Nữ có thể nghe thấy tiếng thở hắt ra từ ông Minh. Cố kiềm chế lại cơn tức giận đang muốn bùng phát, ông trở lại cái phong thái lạnh lùng của mình, tiếp tục dùng ánh mắt vô cảm xúc nhìn đứa con trai trước mặt. Nó thay đổi quá nhiều, đã từng là một đứa không bao giờ dám cãi lời ông dù chỉ một chút. Con bé đó, ông thực sự hối hận khi mang nó về như một "món quà sinh nhật" cho Xử Nữ.
"Lớp của con dạo gần đây khá ồn ào thì phải?"
Đôi mắt Xử Nữ hơi mở to, nhưng sau đó lại trở nên bình thường như chẳng có chuyện gì xảy ra. Đã đến tai ba cậu rồi sao, nhưng mâu thuẫn gần đây ở lớp cậu. Buồn cười thật!
"Chỉ là xích mích của đám trẻ con, ba quan tâm sao ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!