Chương 30: Dạ hội (3)

Song Tử đẩy cánh cửa hội trường chạy ra, cậu đưa mắt nhìn dáo dác xung quanh. Mới đây mà đã chẳng thấy đâu, thật sự khiến cậu có chút bực bội. Nhìn về phía bên trái, Song Tử hình như thấy một ai đó đang đứng bên ngoài, đôi chân bất giác tiến về phía đó.

Song Tử có thể nhìn thấy, cô gái với bộ váy màu đỏ dài gần đầu gối, nhưng lại ướt sũng. Cậu đương nhiên nhận ra đó là ai, và khi Song Tử định đi lại thì cô gái kia, chợt ngồi khuỵu xuống đất.

Truyền vào tai Song Tử lúc này, với không khí tĩnh lặng ngoài này, cậu có thể nghe rõ mồn một tiếng khóc thút thít. Nhìn hai bả vai cứ run lên liên hồi, Song Tử tự nhiên cảm thấy lồng ngực đau nhói. Bước lại gần hơn, mãi một lúc, cậu mới có thể ngập ngừng lên tiếng.

"Bạch Dương..."

Đôi tay run rẩy ôm chặt lấy những mảnh vỡ của chiếc cặp tóc, nước mắt Bạch Dương không ngừng rơi. Nó vốn rất mạnh mẽ, nhưng lại rất yếu đuối và hay khóc. Hơn cả thảy, thứ đồ này, đối với nó quan trọng hơn bất kì thứ gì. Nó, không thể giữ gìn được. Nó, vô dụng.

Song Tử đi đến trước mặt Bạch Dương, ngồi xuống cho bằng với tầm nhìn nó lúc này. Đôi mắt nâu ngẩng lên nhìn cậu, với những hàng nước mắt không thể ngừng chảy, Bạch Dương còn oà khóc lớn hơn.

"Món quà duy nhất... món quà sinh nhật duy nhất... của mẹ... cho tôi... hỏng mất... rồi..."

Không để Bạch Dương kịp nói hết câu, Song Tử đã khuỵu gối rồi rướn người ôm lấy cả người đang run bần bật của Bạch Dương, bàn tay cậu siết chặt quanh nó. Cảm giác ấm áp này, mọi thứ từ cậu truyền sang, dù cho nó rất ghét cậu, Bạch Dương không đủ sức để đẩy cậu ra nữa.

Lồng ngực nó lúc này đau nhói. Chiếc cặp tóc là món quà sinh nhật nó được nhận năm lên năm, và cũng là duy nhất từ mẹ nó, nó đã vô tình làm hỏng. Tại nó cả! Thứ mà nó luôn trân trọng giữ gìn bị hỏng, khiến nó đau đến nước mắt nóng hổi cứ vô thức chảy ra. Dù cho người ta bảo nó trẻ con cũng được, bảo nó dở hơi cũng được, đối với nó, chiếc cặp tóc này quan trọng, rất quan trọng.

Đôi bàn tay vốn đang chống lên ngực cậu, Bạch Dương đột nhiên ôm chầm lấy Song Tử, bắt đầu khóc lớn hơn.

Đây là lần thứ hai Bạch Dương khóc khi ở đây, và cũng là lần thứ hai, Song Tử ở cạnh nó vỗ về khi nước mắt nó rơi. Im lặng và âm thầm.

***

Lúc này đã bắt đầu điệu nhảy đôi của buổi dạ hội, cũng được xem là tiết mục cuối cùng kì công nhất mà hội học sinh phải dốc sức hoàn thành. Dù vậy, Cự Giải vẫn ngồi trên ghế, đưa mắt nhìn ra ngoài sàn nhảy kia, nơi mà từng cặp đôi bước nhẹ nhàng với những điệu nhảy của họ.

Chỉ mới ban nãy thôi, tụi nó còn bu đầy ở đây, cho đến khi Cự Giải bảo không sao và thúc tụi nó đi, cả đám mới ngập ngừng bước ra sàn nhảy. Đôi mắt màu nâu nhạt của cô dõi theo từng bước nhảy của tụi bạn. Nhìn Xử Nữ và Thiên Yết thật sự rất ăn ý, nhảy cũng rất đẹp. Uyển chuyển từng bước, thật sự không thua kém bất kì ai, đúng là con nhà gia giáo có khác.

Khi Cự Giải nhận ra khuôn mặt đỏ ửng rất không tự nhiên trong bầu không khí của cả hai, thật sự không thể không mỉm cười.

Nụ cười trên môi Cự Giải, bất chợt vụt tắt đi. Cô khẽ đặt tay áp lên ngực trái, răng cắn chặt lấy môi. Nơi này, lồng ngực cô, đau đến kinh khủng! Cảnh tượng khi cậu chọn nó và chạy theo thay vì bước lên cùng cô, chưa bao giờ Cự Giải cảm nhận được sự hụt hẫng to lớn như lúc đó, cô cảm thấy như mọi thứ xung quanh mình theo đó mà sụp đổ đi cả. Chẳng một thứ gì cô có thể nhìn thấy, chẳng một âm thanh gì còn lọt vào tai cô được.

Tuyệt vọng, Cự Giải thực sự đã cảm thấy rất tuyệt vọng...

Cự Giải thật sự rất khâm phục mình. Dù cho lồng ngực đau như bị xé rách, không một giọt nước mắt nào Cự Giải có thể khóc ra được, kể cả khi cô là một cô nhóc thật sự mít ướt hay khóc nhè đi chăng nữa. Cô, chẳng lẽ đang ganh tỵ? Dù vậy thì Cự Giải cũng đâu có đủ tư cách. Cô lúc này, chỉ biết đưa đôi mắt thất nản nhìn mọi người mà thôi.

Một ly nước chẳng biết từ đâu đưa tới trước mặt Cự Giải, khiến cô hơi giật mình mà nhìn lên và lập tức, nhìn thấy khuôn mặt điển trai đang mỉm cười với mình. Đôi mắt màu sẫm kia, vô tình thu hút ánh nhìn của Cự Giải, cô đành quay đi, nhận lấy ly nước từ cậu và cười đáp trả.

"Cảm ơn cậu!"

"Không ra nhảy sao?"

Bảo Bình ngồi xuống chiếc ghế ngay cạnh Cự Giải, đưa ly nước lên miệng uống một ngụm. Dù cho luôn tỏ vẻ bất cần, đôi mắt Bảo Bình lại không thể ngừng hướng về phía nào ngừng nhìn về cô gái ngồi cạnh được, mặc cho sau đó lại quay đi ngay. Đôi bàn tay nhỏ nhắn đang áp chặt ly nước kia, dù là rất nhỏ, Bảo Bình dường như cảm nhận được nó đang run rẩy thế nào. Đôi mắt nâu nhạt kia, dù bình thản, Bảo Bình có thể nhận thấy dao động của làn sóng cảm xúc.

Rằng Cự Giải, đang rất buồn.

"Mình biết nhảy cùng ai bây giờ?"

Đó là một câu hỏi tu từ, Bảo Bình biết. Cậu quay sang nhìn Cự Giải, khuôn mặt mỉm cười nhẹ nhàng nhưng đầy buồn bã, cô như đang cố nói lòng mình, từng chữ từng chữ, thể hiện rõ ràng cảm xúc của cô lúc này. Với người bạn nhảy đã chạy đuổi theo một cô gái khác, chẳng phải Cự Giải chẳng còn gì nữa hay sao... Nhìn đôi bàn tay run bần bật đan chặt vào nhau, ý nghĩ muốn mời cô nhảy của Bảo Bình, cậu đành dẹp bỏ sang một bên.

Bảo Bình không hề giận Song Ngư vì việc cậu có thể chạy đi mà bỏ lại Cự Giải, mà sự vô tâm của cậu mới là thứ khiến Bảo Bình sục sôi sự tức giận. Cậu biết chắc chắn Song Ngư là một kẻ tinh ý đến đáng sợ, và dù cho nó mù tịt về yêu đương, đối xử như vậy với Cự Giải chẳng phải là quá nhẫn tâm? Một đứa bé cũng hiểu được, bỏ lại người bạn đi cùng mình và chạy theo một cô gái khác, nó tàn nhẫn như thế nào... Nhưng kéo cô gái mình thích khỏi một người con trai khác, Bảo Bình không biết liệu bản thân có đủ sức.

Cự Giải cứ nghĩ không thôi. Cô đã luôn nghĩ, rằng cậu cũng thích cô, dù chỉ một chút đi chăng nữa, khi cậu mời cô cùng tham gia dạ hội trường, nhưng thì ra, tất cả đều là do Cự Giải ảo tưởng cả. Cảm giác đau đớn này, cô không thích chút nào. Nếu đã thật sự không thích cô, tại sao cứ gieo rắc vào cô sự hy vọng nhỏ nhoi...? Và dù cho Cự Giải biết rõ điều đó, cô vẫn không ngăn được mình, thích cậu được.

Trái tim này, phải liệu rằng đã quá mù quáng?

***

Bên Kim Ngưu và Ma Kết có vẻ khó khăn hơn. Ma Kết dù biết nhảy nhưng quá lâu chưa đụng tới nên cũng chả ra làm sao. Lại bắt cặp với một tên thường xuyên dự tiệc tùng, Ma Kết cảm thấy mình bị đả kích khủng khiếp. Và hơn cả, cô ghét cậu ta, ghét Kim Ngưu. Cô vốn thậm chí còn chẳng muốn nhìn thấy cậu ta. Đôi mắt đó khiến Ma Kết không thể thấy thoải mái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!