"Thằng đó đi đâu thế nhỉ?"
"Hay là tìm thấy Bạch Dương rồi?"
Vừa nói, Xử Nữ và Kim Ngưu quay sang nhìn nhau, sau đó lại khẽ nhún vai một cái.
Nãy giờ vẫn chẳng nhìn thấy Bạch Dương đâu, vậy mà Sư Tử và Nhân Mã vẫn có thể thản nhiên cầm dĩa thức ăn ăn ngon lành như thể điều đó chẳng hề quan trọng. Nhưng tụi nó hoàn toàn không hề nhận ra, cả hai đôi mắt mang sắc nâu tưởng chừng như đang đùa giỡn, lại thấy được điều là lí do khiến cho Song Tử vội vàng tách khỏi mà chạy đi.
Bởi vì tụi nó đứng ở khoảnh gần sát sân khấu chính, nên hoàn toàn không biết vụ ồn ào tuốt gần cuối hội trường vừa xảy ra. Ở đây lại rất ồn ào khi đứng ngay giữa hai cái loa lớn đặt hai bên, lại quá đông đúc để tụi nó có thể di chuyển khỏi mà không gây khó chịu cho người khác. Ban nãy Song Tử chạy đi được, nhưng khi đã gần bắt đầu dạ hội, điều này thật sự rất khó khăn. Đây cũng là một trong những lí do khiến tụi nó không thể rời khỏi mà đuổi theo Song Tử.
Thật sự là chẳng thoái mái lắm đâu!
Song Ngư vốn không thích nơi đông người, lại phải vận thứ đồ ngột ngạt này, cậu thậm chí còn chẳng hít thở nổi. Dù vậy đương nhiên, Song Ngư vẫn cố trưng ra bộ mặt thân thiện hoà nhã nhất có thể khi nói chuyện cùng Cự Giải đang đứng ngay bên cạnh. Cậu thật không hiểu, sao cô cứ ngại ngùng như thế nào đó..
"Nè, Cự Giải! Cự Giải" Thiên Bình chợt kéo tay Cự Giải lại, thì thầm gì đó vào tai cô. "Chút có nhảy đó, là nhảy đó nha! Cố lên nào!"
Cự Giải thoáng cái mặt đã đỏ ửng cả lên, xấu hổ mà dùng tay đánh nhẹ vào người Thiên Bình đang cười khì kia. Kì quá, đâu cần nhắc cô đâu!! Với lại... với lại... thôi bỏ đi!!
Song Ngư đứng cạnh, tròn mắt nhìn hai cô nàng nọ, hơi nghiêng đầu rồi lại thôi, cậu dù sao cũng chẳng có ý định hỏi hay để tâm tới quá nhiều chuyện của người khác.
"Gọi cho Song Tử?"
"Cái đầu mày! Thằng đó mang theo điện thoại tao cùi!"
Bảo Bình nhăn mặt trước câu hỏi của Song Ngư, ngẩng đầu xì một tiếng rõ dài, khiến ai đó có chút không thích. Thằng của nợ, biết vậy Song Ngư chẳng thèm hỏi làm gì. Rõ mệt!
"Thiên Yết, ổn chứ?"
Khi nhận ra ánh mắt Xử Nữ đang nhìn mình chằm chằm đầy lo lắng, Thiên Yết vội cười xoà rồi xua xua tay. Làm sao có thể nói cho cậu biết, rằng cô đang mải nghĩ về cậu mà quên mất cả xung quanh?
Bàn tay Thiên Yết chợt được ai đó nắm lấy. Bàn tay kia, siết chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, như muốn trấn an, như muốn sưởi ấm cho cô trước những suy nghĩ mơ hồ. Thiên Yết mím chặt môi. Lẽ ra nên giật ra, nhưng cô chẳng thể làm được. Chỉ là cái nắm tay giữa anh em nuôi thôi, cô việc gì phải lo lắng thái quá như vậy chứ? Nhưng... điều này, chẳng khác nào đang gieo cho cô những hạt giống của hy vọng cả!!
Xử Nữ vội quay đi, một chút cũng không dám nhìn vào gương mặt Thiên Yết lúc này. Cậu có thể cảm nhận được, qua cái cách mà cô cứ cúi mãi xuống không dám ngước lên. Cậu chỉ muốn trấn an cô, đơn giản chỉ vậy thôi. Nhưng nếu, cô không muốn, cậu sẽ chấp nhận buông ra...
Tuy nhiên, khi Xử Nữ vừa định bỏ tay mình khỏi bàn tay của Thiên Yết, thì lần này, chính cô chủ động nắm lấy tay cậu. Xử Nữ kinh ngạc quay sang, nhưng vẫn là khuôn mặt cúi gầm ấy. Cậu cười nhẹ.
"Xin chào toàn thể các học sinh đêm nay, cùng vài giáo viên, tôi là thành viên của hội học sinh và sẽ là người dẫn chương trình đêm nay!! Và bây giờ, dạ hội thường niên được tổ chức hằng năm, xin được phép bắt đầu ngay bây giờ!!!"
Sau khi cậu bạn kia vừa dứt lời, từ bên dưới vang lên không ngừng những tiếng vỗ tay và hò hét, khiến cho hội trường càng thêm sôi động. Tụi nó lúc này mới để ý, đèn đã tắt từ bao giờ, thay vào đó sân khấu lại sáng bật lên giữa cái không gian tối ấy. Một lần nữa, mọi thứ trở nên thật sự náo nhiệt.
Ma Kết thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra phía cửa chính của hội trường. Cô thật sự đã nghĩ, là Song Tử vì nhìn thấy Bạch Dương nên mới chạy theo. Nhưng nãy giờ đã lâu vẫn chẳng thấy cả hai đứa nó quay lại. Cả hai đứa lại chắc chắn không mang điện thoại, Ma Kết dám chắc. Thật sự, cô có chút lo lắng. Không chỉ cô, mà hầu như tụi nó đều bận tâm cả.
"Bớt nhăn mặt lại giùm cái! Nhìn như bà già ấy!"
"Cái--?!"
Khi Ma Kết nhận ra mình bị nói xấu và định quay qua cho cái tên gan trời kia một trận, thì một thứ gì đó vừa bỏ tọt vào miệng cô. Là một viên lạp xưởng, nếu Ma Kết không nhầm. Nhưng sao cậu ta dám?!
"Ngon chứ?"
Vừa nói, Kim Ngưu, tay vào còn cầm dĩa thức ăn và chiếc nĩa vừa ban nãy bỏ đồ vào miệng cô, vừa nhe răng cười ranh mãnh. Nụ cười kia bất giác, khiến cho Ma Kết nhớ đến anh, chợt thoáng đỏ mặt. Cô vội quay đi, để lại Kim Ngưu nhất thời chẳng hiểu chuyện gì.
Nhìn cô bạn gương mẫu của mình đánh trống lãng bằng cách nhìn lên sân khấu, Kim Ngưu không nhịn được mà bật cười. Vẫn đều đều cho thức ăn vào miệng, cậu cứ thấy tâm trạng vui vẻ. Trêu chọc Ma Kết, thật sự là thích nhất!
Vài tiết mục của dạ hội thật sự rất thú vị, khiến cho không khí chẳng chút buồn chán, đương nhiên là trừ vài thành phần hơi khác người không thiết phải kể đến. Những bài hát do chính học sinh thể hiện, những màn kịch do chính học sinh dựng nên, hay những câu chuyện kể thật sự khiến người ta gần như không thể rời mắt dù chỉ một giây.
Bằng một cách kì diệu nào đó không rõ, Thiên Bình tự dưng bị ánh đèn sân khấu rọi thẳng vào mình. Trong khi cô còn chẳng hiểu chuyện gì, thì gần như toàn bộ ánh mắt trong hội trường đã hướng về cô một cách đầy ngưỡng mộ. Thiên Bình có dự cảm không lành...
"Vậy, bạn Thiên Bình của lớp 10 Toán, cậu sẽ không ngại nếu dành cho mọi người ở đây một bài hát thật tuyệt chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!