Chương 13: Gây rối ở căng tin

Suốt giờ học đầu ra chơi, bàn của Song Tử bao gồm cậu, Bảo Bình và kể cả Kim Ngưu cứ cảm thấy lạnh gáy. Không chỉ cậu, mà cái sát khí kinh hồn đáng sợ đó dường như toả ra khắp cả lớp, khiến lớp học 10 Toám lúc nào cũng ồn ào yên ắng đến lạ, như sợ đụng chạm phải nhân vật đáng sợ nào đó. Vậy mà, hai cái người đáng lẽ ngồi cạnh cái tảng băng đang toả sát khí này lại hoàn toàn tỏ ra bình thường, một đứa nằm dài ra bàn ngủ, tên kia thì vẫn yên lặng nghe giảng (hơi lạ) như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Song Ngư khẽ thở dài một cái. Thiệt tình, bực mình chết được, bên má cậu giờ vẫn còn ran rát khó chịu! Con nhỏ đáng ghét! Một tay chống cằm, Song Ngư đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời trong xanh chưa từng khiến cậu cảm thấy thoải mái, sự yên bình chỉ khiến cậu nhớ đến những điều không muốn nhớ. Ít nhất, nhiệt độ Song Ngư toả ra khắp lớp học phần nào đã tăng lên đôi chút.

Nhìn ra ngoài mãi cũng chán, đôi mắt màu cafe lại nhìn vào trong lớp học. Cậu không hề nhận ra có hai ánh mắt vừa vội quay đi, có chút ngập ngừng. Song Ngư đưa mắt khắp lớp học, rồi lại nhìn lên bảng, cái bảng từ lúc nào đã chi chít toàn chữ và số kia. Cậu không có hứng học cho lắm, dù sao những kiến thức này cậu đã học đến từ khi còn rất nhỏ.

Lại chán, Song Ngư lần nữa dời mắt, lần này là sang cô nhóc đáng ghét ngồi bên cạnh. Sự tức giận ban sáng vẫn chưa hết, khiến cậu thực muốn trêu cô nàng này một chút. Nhưng khuôn mặt ngây ngô ngái ngủ kia Song Ngư lại chẳng muốn đánh thức chút nào. Mà, Sư Tử khá dễ thương đấy chứ nhỉ, dù cậu một chút cũng chẳng muốn thừa nhận. Mái tóc nâu đen và đôi mắt nhắm nghiền, làn da trắng nõn như trẻ con với hai má phúng phính. Đành vậy! Trả thù sau cũng không muộn!

Giờ thì cậu "nhân từ" để nó ngủ một chút cũng chả sao!

Một vài người có chút khó chịu không rõ.

***

"Cả lớp, đứng!"

Khi thầy giáo vừa bước ra khỏi lớp, Xử Nữ khẽ thở dài. Cậu vốn chẳng thích làm lớp trưởng chút nào, kiểu này có ngày thanh quản cậu đi luôn quá! Đã ngồi gần cuối lớp còn phải rống họng la cho cố vào! Cô Như thật làm khó Xử Nữ mà!!

Lúc này là giờ nghỉ trưa, nên hầu hết đều dọn dẹp tập sách trên bàn bỏ vào hộc bàn rồi nhanh chóng ra khỏi lớp trước khi bị sao đỏ ghi tên vì ở lại lớp không có phận sự. Từng người, từng người một rời khỏi, giờ chỉ còn lại mười mấy người tụi nó.

Sư Tử vừa nghe tiếng chuông đã thức dậy, ngay tức thì chạy tới chỗ Cự Giải và Thiên Bình, thậm chí còn vẫy vẫy tay gọi Ma Kết và Thiên Yết ngồi bên dưới. Sáu đứa con trai có chút không thích, bộ trong mắt nó chỉ có mỗi đám con gái chắc?!

"Tụi mình ra căng tin đi! Cũng trưa rồi!"

Cự Giải cảm thấy hơi đói, chắc do ban sáng cô ăn ít quá. Tính ra cũng ăn có mỗi cái trứng chứ có miếng thịt nào đâu, với cái bụng dễ lên cơn của mình thì Cự Giải bắt buộc phải kén cá chọn canh, dù cô hoàn toàn không thích điều này cho lắm.

Không chỉ Cự Giải, mà gần như toàn bộ tụi nó cũng đều thấy đói cả. Nhưng khác với cái lý do chính đáng kia của cô, tụi nó chỉ toàn là ăn nhanh đói nhanh thôi.

"Cơ mà, Bạch Dương đâu?"

Khi đám con gái vừa định kéo nhau ra khỏi lớp thì Nhân Mã chợt lên tiếng. Nãy giờ hình như cậu chẳng nghe thấy tiếng nói lanh lảnh của bà chị họ, cả mặt cũng chẳng thấy. Chẳng biết Bạch Dương chết ở phương nào rồi nhỉ?

"À, ban nãy Bạch Dương nhận điện thoại của ai đó, nói là cúp chiều rồi ra ngoài rồi thì phải?" Thiên Bình vừa nói vừa nhìn sang Cự Giải như để kiểm tra độ chính xác. "Hình như cậu ấy có thể về muộn nên nếu ăn thì không cần đợi, thì phải?"

Ban nãy Thiên Bình và Cự Giải cũng định kéo lại hỏi, nhưng vừa nghe xong là Bạch Dương đã chạy đi ngay, có để ai phản ứng gì đâu. Sau đó cũng có mấy lần Thiên Bình gọi cho nó, nhưng toàn thuê bao rồi chuyển sang hộp thư thoại.

Song Tử và Nhân Mã vốn chưa rời chỗ ngồi bắt đầu quay sang nhìn nhau. So với tụi nó, thì hai người nghĩ mình biết chuyện nhiều hơn, và cả "ai đó" đã gọi cho Bạch Dương. Đôi mắt nâu của Nhân Mã thoáng lạnh, cậu khẽ thở dài một cái. Có gì tối gặp bà chị hỏi chắc cũng không muộn.

"Nhân Mã lớp 10 Toán! Phiền em ra ngoài có người cần gặp!"

Trong khi Nhân Mã còn đang suy nghĩ chuyện Bạch Dương thì có thông báo vang lên cái loa trường đặt trong phòng học. Cậu chớp mắt đôi cái, dường như chẳng để tâm đến mấy ánh mắt đang nhìn mình, thay vào đó lại như đang suy nghĩ gì đó. Gọi cả cậu luôn sao? Nhân Mã chợt nhìn sang Song Tử như đang cố nói gì đó, khẽ gật đầu rồi cũng nhanh chóng rời khỏi lớp mà chẳng thèm để lại bất kì lời giải thích nào.

Tụi nó nhìn nhau một lúc, cố dẹp bỏ mớ suy nghĩ thắc mắc của mình sang một bên. Sau khi lũ con gái rời đi, bọn con trai dần dần từng đứa cũng lẽo đẽo theo sau. Chẳng mấy chốc, lớp học chẳng còn ai nữa.

***

"Hả?! Sư Tử mới mười bốn?!"

Tụi nó không kiềm được mà hơi lớn tiếng, vô tình thu hút sự chú ý của những người xung quanh nên đành "vặn âm lượng" nhỏ lại. Nhưng là tụi nó nghe nhầm, hay Song Tử vừa nói ra điều có chút động trời này nhỉ?

"Không thể nào! Vậy là con nhỏ này nhỏ hơn chúng ta một tuổi luôn á hả?!

Cái cách mà Bảo Bình vừa nói vừa lấy nắm đấm gõ nhẹ nhẹ liên tục vào đầu con nhỏ vốn đang ăn trưa bằng kem kia thật khiến con mèo nào đó xù lông cả lên. Điều này tụi nó đoán được nên cũng chẳng để tâm làm gì, và không ngoài dự đoán, nó lập tức ngoạm lấy ngón tay tội nghiệp của Bảo Bình, mặc kệ cậu la oai oái lên.

"Hứ! Nhảy lớp là chuyện bình thường chứ bộ!! Làm quá!"

Rõ ràng chuyện này có gì đáng bị gọi là bất ngờ đâu, thời nay người ta nhảy lớp vùn vụt có bị gì đâu. Cứ thích làm quá lên, bởi nó không muốn nói ra là vậy.

"Ra là vậy! Mà dù tuổi đáng ra là cấp hai, cậu còn nhỏ hơn mấy đứa lớp chín bình thường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!