Chương 12: Một buổi sáng hay ho

Bảy giờ rưỡi sáng, còn đúng một tiếng nữa là vào tiết một. Cự Giải thức dậy khá sớm, định bụng làm bữa sáng cho đám thì nhận ra, Thiên Yết đã vào bếp lúc nào. Yên tĩnh và cẩn trọng, dù với cái chân vẫn còn khá đau, đúng với tính cách của Thiên Yết. Nghĩ một lúc, có lẽ Cự Giải nên phụ cô một tay.

"Chào buổi sáng, Thiên Yết," Cự Giải vừa đi tới, mỉm cười. "Cậu dậy sớm nhỉ? Chân cậu đỡ chưa? Có cần mình phụ không?"

Thiên Yết dường như không hề ngạc nhiên với sự xuất hiện bất ngờ của Cự Giải, chỉ vô thức đưa tay chạm nhẹ đôi mắt hơi đỏ vì khóc hôm qua. Cố để cô bạn kia không nhìn thấy, Thiên Yết tiếp tục việc chiên trứng cho bữa sáng của tụi nó.

"Cảm ơn, mình ổn. Cậu dọn ra bàn giúp mình được không?"

Cự Giải hoàn toàn không để ý biểu hiện kì lạ của Thiên Yết, vui vẻ chạy đến tủ bếp lấy mấy cái dĩa, cẩn thận dọn từng cái ra bàn ăn đằng kia, thỉnh thoảng lại nhìn ra bên ngoài phòng khách thử. Hình như cả Ma Kết và Xử Nữ cũng dậy rồi, có cả Bảo Bình và Kim Ngưu. Cô bạn thân của cô và Nhân Mã cũng vừa rời khỏi phòng, đi lại chỗ mà Song Tử đang ngồi. Vậy là còn vài người nữa.

"Mà, nè, mình hỏi cái này chút nha Thiên Yết! Cậu, không phiền chứ?"

Thái độ ngập ngừng trong lời nói của Cự Giải khiến Thiên Yết thấy hơi lạ. Cô không đáp, thay vào đó là lắc nhẹ đầu, vừa cẩn thận dọn phần ăn còn lại ra bàn.

"Trước đây chúng ta, có từng gặp nhau chưa nhỉ?"

Đôi mắt đen láy của Thiên Yết tròn xoe, cô đảo vài vòng như đang cố nhớ ra để trả lời câu hỏi kia của Cự Giải. Cảm thấy quá khó khăn dường như với Thiên Yết, cô đành cười trừ một cách gượng gạo. Cô, chắc nhầm mất rồi!

"Cậu biết đấy, tại hồi trước, mình có một người bạn, rất giống cậu," Nói đến đây, Cự Giải chợt im lặng đôi chút, nụ cười thoáng tia buồn bã. "Vì một số chuyện, mình không còn gặp cô ấy nữa. Xin lỗi nhé, Thiên Yết."

"Không sao, cậu đừng bận tâm nhiều quá!"

Nụ cười trấn an của Thiên Yết khiến Cự Giải phần nào bình tâm trở lại. Chắc là cô suy nghĩ nhiều quá rồi.

Cự Giải không hề biết rằng, không chỉ cô, mà cả Thiên Yết cũng có cảm giác đó, cái cảm giác khiến cô trở nên có gì đó rất thân thuộc với Thiên Yết. Từng cử chỉ tính cách, tới điệu cười và cả sự dịu dàng thân thiện, đều khiến Thiên Yết nhớ tới cô gái từng là người bạn thân duy nhất luôn ở cạnh cô khi còn ở cô nhi viện. Có lẽ, Thiên Yết hoang tưởng rồi.

Bởi, cô gái ấy cùng với cái cô nhi viện kia, chẳng phải đã chìm trong biển lửa rồi hay sao?

***

Bạch Dương mất một lúc lâu mới có thể tỉnh ngủ, rời khỏi cái giường mới làm quen cách đây hơn một ngày đầy luyến tiếc, rồi đi ra phòng khách với vẻ mặt mơ ngủ như một con xác sống. Hôm qua vì tức vụ thua Song Tử khiến nó chắc chợp mắt được. Đáng ghét thật, lần sau nhất định nó phải báo thù cho kì được!! Nhưng đó là lần sau, để sau tính, còn giờ nó buồn ngủ chết đi được!!!

Lững thững bước ra khỏi phòng, Bạch Dương lập tức đụng phải khuôn mặt mà nó bắt đầu cho là cực kì khó ưa và đáng ghét của Song Tử. Đôi mắt đen kia cứ như đang cố chọc tức nó, dù là bạn từ nhỏ nhưng Bạch Dương rất không thích cậu ta!

"Mày là con heo ngủ hả? Giờ mới dậy!"

Cái giọng bề trên đánh thẳng vào lòng tự trọng của một đứa còn chưa tỉnh táo như Bạch Dương còn của ai ngoài lớp trưởng đại nhân. Xử Nữ thản nhiên ngồi trên ghế sofa, tay không ngừng cầm điều khiển bấm nút chuyển kênh liên tục. So với tất cả lớp trưởng mà nó từng gặp phải, Xử Nữ chắc chắn là tên khó ưa nhất! Đáng ghét, nó muốn nhào lại cắn cho tên đó một cái cho hả giận, dù nó chẳng có gan mà làm việc tày trời đó, đương nhiên là trừ phi nó muốn từ giã trần gian này...

"Không cần tức làm gì! Ngoài mày thì còn một con sâu ngủ nữa đấy Bạch Dương ạ!"

Dù đó là giọng bỡn cợt, nhưng Bạch Dương lại quan tâm đến con sâu ngủ nào đó mà Bảo Bình nhắc tới hơn. Nó bắt đầu nhìn một lượt khắp phòng khách, rồi cả phòng bếp, chợt nhận ra là thiếu người. Ơ, mèo con chết tiệt với soái ca của nó đâu rồi nhỉ?

"Nếu chị tìm Sư Tử, thì mèo con đang nói chuyện điện thoại ngoài ban công lớn, còn con cá điên kia thì chắc chắn không cần nói làm gì!"

Bạch Dương có chút thắc mắc cái giọng chán nản của thằng em họ kia nha. Rõ là Nhân Mã hoàn toàn không ưa Song Ngư mà. Mà, nói chuyện điện thoại sao...

"Mới sáng sớm mà nhỉ?" Thiên Bình là người thắc mắc đầu tiên, cô ngoái đầu nhìn ra ngoài ban công lớn.

Đáp lại Thiên Bình không có bất kì một câu trả lời nào, dù cho cô chắc chắn là ba cái người kia có thể biết rõ đầu dây bên kia đang nói chuyện với Sư Tử là ai. Mà, Thiên Bình có lẽ không cần quan tâm nhiều làm gì!

"Mọi người dậy hết rồi à? Nhìn đông vui nhỉ?"

Cái này gọi là vừa nhắc tào tháo tào tháo đã tới. Cái con mèo nào đó đang đủng đỉnh nhảy chân sáo lại chỗ tụi nó, khuôn mặt ngây thơ vô tội trông rất đáng yêu, dù bên trong rõ ràng đang che giấu gì đó. Cẩn trọng và bí mật, Sư Tử bỏ điện thoại lại vào túi váy, làm như chẳng có chuyện gì xảy ra.

"Này! Ai đó vào gọi Song Ngư dậy đi! Chúng ta còn phải ăn sáng rồi đến trường nữa, còn có bốn mươi lăm phút thôi đấy!"

Ma Kết có chút khó chịu, vừa là vì cái đám nhí nhố kia, vừa là vì tâm lý sợ muộn giờ. Đôi mắt nâu lướt một lượt tụi nó, nhận thấy không có ai tình nguyện khiến Ma Kết có chút không thích!

Gọi dậy sao, Sư Tử thầm nhủ. Một bóng đèn vừa loé sáng trong đầu nó. Có trò để chơi rồi, cũng là để báo thù vụ ngày hôm qua. Được lắm!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!