Chương 111: Chỉ cần người đó vẫn ở đây (end)

"Nhất cậu rồi nhé, Cự Giải!"

Thiên Yết ngồi trên ghế sofa nhìn vào cô nàng đang đứng bếp trong kia, miệng nhoẻn lên nụ cười gian manh.

Cự Giải theo đó lập tức giật thót lên, mặt mày đỏ lựng đến tận mang tai.

"Cậu.. Cậu cứ đùa!"

Từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, Thiên Yết với Cự Giải cũng dọn ra sống riêng luôn. Không quá khó trong việc xin phép, chỉ khó ở chỗ ở. Cũng may Bạch Dương bảo họ có thể sử dụng căn hộ cô ở trước đây (mà sau này mới biết là căn hộ của Sư Tử). Về phần Bạch Dương thì sống riêng cùng với Song Tử.

"Cậu sướng rồi, Bảo Bình cưng cậu thế còn gì!"

Thiên Yết nói bằng giọng chán nản. Chuyện của cô mà êm đềm như Cự Giải thì tuyệt quá.

"Mọi chuyện ổn chứ?"

Đặt dĩa trái cây lên bàn, Cự Giải ngồi xuống cạnh Thiên Yết và hỏi một cách lo lắng. Mọi chuyện giữa cô và Xử Nữ dạo này không tốt cho lắm.

"Xử Nữ bị gọi về rồi, mặc dù Chủ tịch không còn cấm cản bọn mình nữa!"

Tự nhiên Cự Giải bật đến, khuôn mặt vừa mong chờ vừa ngạc nhiên.

"Vậy chẳng phải tốt quá rồi ư?!"

"Đó không phải vấn đề.."

Thiên Yết sợ lắm chứ, cái khuôn mặt lạnh tanh của ông. Ông đối với cô vẫn là ghét, chỉ là không muốn mất đi người thừa kế duy nhất cho tập đoàn mà thôi.

Thật sự thì, Thiên Yết đôi lúc cũng cảm thấy muốn từ bỏ. Cô không phải mệt mỏi, cô chỉ là cảm thấy bản thân quá cản trở Xử Nữ, lại còn khiến mối quan hệ vốn không tốt giữa cậu và Chủ tịch tệ hơn gấp bội lần.

Cự Giải nhìn cô bạn của mình rồi ngồi yên xuống ghế sofa. Lấy một miếng táo trên đĩa vừa mang ra, cô cắn một miếng.

Chuyện của Thiên Yết với Xử Nữ, Cự Giải cảm thấy vừa đơn giản lại vừa khó khăn.

"Mình cũng không biết gì đâu, nhưng Xử Nữ đã cố gắng đến thế, cậu chắc chắn sẽ không dừng lại đâu ha!"

Thiên Yết hơi đơ người, nhưng sau cùng lại nở nụ cười. Cô gật đầu.

Phải rồi, thậm chí đã được sự chấp thuận của Chủ tịch (mặc dù đó chỉ là do ông hoàn toàn làm lơ bỏ xó chứ không hề lên tiếng) thì Thiên Yết đâu còn lí do để từ bỏ. Cô luôn muốn xứng với Xử Nữ, như Cự Giải nói, thế lại càng phải cố gắng hơn.

Sẽ có ngày, Thiên Yết nhất định khiến cho Chủ tịch công nhận mình.

Khi Thiên Yết quay sang Cự Giải, cô chợt nhận ra cô bạn mình dường như đang suy nghĩ gì đó.

"Mình thắc mắc, giờ này liệu Song Ngư còn ở đó không nhỉ?"

Đó là câu hỏi tu từ. Một câu hỏi mà ngay từ lúc chưa phát ra đã nhận được câu trả lời.

Cả hai cô gái thoáng chốc rơi vào trầm mặc.

***

Ngày mà một con người sinh ra, ngày mà người đó có mặt trên cõi đời này. Ngày vui để tổ chức, ngày vui để kỉ niệm. Nhưng đối với Song Ngư, sinh nhật từ lâu đã trở thành một thứ tầm thường đến không muốn nhắc tới.

Chưa bao giờ có bất kì ai tổ chức cho cậu một bữa tiệc sinh nhật khi cậu còn nhỏ. Ba mẹ luôn bận việc và bỏ cậu lại với mớ kiến thức mà họ cố nhồi nhét vào đầu cậu. Người hầu luôn chỉ đến vì đồng tiền của họ, thời gian đâu mà quan tâm đến một thằng nhóc mà họ cho là có tất cả. Kể cả khi đến sống cùng ông nội và gia đình Kim Ngưu, Song Ngư cũng chẳng còn khái niệm gì về hai từ "sinh nhật" nữa.

Cậu luôn bỏ trốn và lang thang bên ngoài mỗi khi họ định mừng sinh nhật cậu.

Đến mức, Song Ngư dường như quên cả ngày sinh nhật của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!