Năm năm sau.
Thời gian đôi lúc cũng lạ thật. Lạ lẫm và vô tình. Lướt qua nhau, thời gian có thể nhẫn tâm bỏ lại bất kì điều gì trên dòng đời. Cũng là thời gian chữa lành các vết thương, nhưng còn những vết thương lòng đã hằn sâu trong tiềm thức có lẽ lại khác.
Cự Giải cảm thấy bản thân thật quá yếu mềm. Một Vương Cự Giải chẳng thể tự mình quyết định con đường đúng đắn cho tương lai, cô chỉ có thể dựa vào con đường mà gia đình đã chọn. Nhưng không hề có nghĩa rằng cô không tìm ra điều để yêu thích. Ít nhất, theo học tại trường đại học sư phạm không phải một điều cô quá ghét.
Mỗi khi tưởng tượng rằng sau này, cô sẽ trở thành một giáo viên dạy dỗ và cho những đứa trẻ khác kiến thức, điều đó lại thúc đẩy cô cố gắng hơn. Cự Giải luôn ngưỡng mộ Yến Như, và cô ước mình được như cô giáo.
Cự Giải không phải quá thông minh, nhưng môn Toán của cô khá ổn. Vì vậy, Cự Giải học thành một giáo viên dạy Toán. Tài liệu và báo cáo nghiên cứu rất nhiều, nhưng chẳng thể khiến cô gái nhỏ một chút bỏ cuộc hay chán nản nào.
Tuy nhiên, đâu đó trong cô vẫn cảm thấy thật cô đơn. Đôi lúc, Cự Giải bên cạnh cô có ai đó để dựa vào.
Cự Giải chợt lấy ra quyển sách mà bản thân luôn mang theo, nhưng sau đó lại cất vào cặp ngay.
Cô nhớ Bảo Bình quá.
Kể từ ngày cậu lên máy bay, một lần cũng chưa hề gọi về cho cô dù chỉ một cuộc, hay một bức thư cũng chẳng hề có. Đối với một cô gái ưa thích điều lãng mạn như Cự Giải, cô lẽ ra phải rất giận. Nhưng, cô không làm được. Cô nhận ra, đối với người con trai ấy cô đã dành một tình cảm sâu sắc ra sao.
Lý Bảo Bình, cậu ấy từng nói, chờ đợi là một khái niệm rất mơ hồ. Cô cũng đã nghĩ như vậy, từng nghĩ như vậy và chính cô đã thử tìm đến những mối quan hệ khác. Cho đến khi, Cự Giải nhận ra mãi cô vẫn chẳng thể nào quên được cậu.
Người ta nói, những thứ rất giản đơn, đến khi mất đi mới biết trân trọng. Cự Giải đối với sự hiện diện và cái thói đùa dai của Bảo Bình đã quen thuộc, đến khi thiếu cậu mới là lúc cô nhận ra người con trai ấy quan trọng thế nào.
Khi Cự Giải chán nản thở dài và bước đi đều đều ra cổng, cô chợt bị ai đó chặn đường ngay trước mắt.
"Cự Giải! Em phải nói cho rõ ràng đã chứ!!"
Nhìn anh chàng điển trai trước mặt, Cự Giải tự nhiên hận bản thân vì thử quen vài người chỉ để tìm cách quên đi Bảo Bình.
"Em nói rồi mà tiền bối, em thấy chúng ta không hợp! Với lại, giữa hai ta cũng chẳng có gì hơn tình bạn cả!"
Cự Giải bây giờ không còn là Cự Giải của năm năm trước nữa. Không còn là một con bé mít ướt đụng chuyện là chẳng biết giải quyết làm sao cho ra hồn.
"Nhưng-"
"Tiền bối, em xin phép đi trước!"
"Đợi đã!!"
Bàn tay Cự Giải bị anh ta nắm chặt đến nhăn cả mặt. Cô bắt đầu cảm thấy khó chịu và muốn gạt ra nhưng vô ích.
"Anh buông em ra!"
Đúng lúc này, bàn tay kia của Cự Giải bị ai đó giữ lấy và kéo ra sau. Cô chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng to lớn và một giọng nói vừa lạ vừa quen.
"Cô ấy đã bảo là không thích rồi mà!"
Giọng nam trầm nhưng vẫn có ngân cao. Cự Giải lúng túng đưa mắt nhìn người con trai kia, nửa tin nửa ngờ.
Anh chàng kia đâm ra khó chịu, bực bội bỏ đi. Những sinh viên gần đó cũng dần giải tán.
"Bảo.. Bình?"
Cự Giải đang mơ mộng? Cậu làm sao có thể ở đây được cơ chứ..
Người con trai kia không lấy đó làm ngạc nhiên, cậu chậm rãi quay người lại đối diện với Cự Giải. Đôi mắt màu sẫm trở nên chín chắn hơn, khuôn mặt quen thuộc trở nên trưởng thành hơn, nhưng nụ cười kia vẫn tinh nghịch hệt như cô từng biết.
"Lâu quá không gặp, Cự Giải!"
Cự Giải vừa giận vừa vui, cô không kiềm được dòng nước mắt theo cảm xúc cứ chảy ra. Thoáng chốc, cô gái nhỏ bật khóc như một đứa trẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!