Ước mơ là điều mà bất kì ai cũng theo đuổi, cũng cố gắng đạt được. Điều đó cũng chính là điều xảy ra hiện tại của Bảo Bình, ước mơ của cậu.
Một Bảo Bình lúc nào cũng hấp tấp và nghịch ngợm. Một Bảo Bình luôn luôn bày trò và thích cạy khoé người khác. Một Bảo Bình chỉ đứng bên theo dõi nhưng lại luôn biết cách khiến cho mọi chuyện trở nên tốt hơn. Một Bảo Bình như thế, vô lo vô nghĩ như thế, cậu cũng có một ước mơ. Và cái ước mơ đó bắt nguồn từ một tuổi thơ hết sức dữ dội.
Bảo Bình tự nhiên nhớ lại chuyện lúc nhỏ. Để giết thời gian.
Kể từ khi còn rất nhỏ, Bảo Bình đã có hứng thú với những đồ công nghệ điện tử. Trong một gia đình theo truyền thống học thuật với ba mẹ là nhà văn nổi tiếng và chị gái học ngành Y, chỉ mỗi cậu con trai út là Bảo Bình thích mê đồ công nghệ. Tuy nhiên, nhà cậu không gia giáo đến mức cấm tiệt sở thích của con trai.
Mẹ Bảo Bình từng nói, vật cậu chạm vào đầu tiên khi chưa đầy một tuổi chính là chiếc laptop dùng để viết bản thảo của ba cậu. Lớn hơn một chút, cụ thể là năm cậu hai tuổi, Bảo Bình đã dễ dàng sử dụng điều khiển từ xa của ti vi và những món đồ công nghệ khác.
Mỗi khi không cùng Song Ngư trốn khỏi nhà đi phá làng phá xóm thì Bảo Bình lại chui rúc và kí sinh trong phòng mình cả ngày. Những thùng mì vì lười ra khỏi phòng kiếm thức ăn của cậu cũng chính là lí do khiến mẹ và chị gái thường xuyên mắng cậu.
Sáu tuổi, Bảo Bình có thể sử dụng máy tính một cách thành thạo như người chuyên nghiệp.
Bảy tuổi, Bảo Bình lần đầu tiên hack thành công vào máy chủ của trường tiểu học, với ý muốn đơn giản là sửa lại tấm hình thẻ trường chụp mà cậu cho là chụp ngay lúc Bảo Bình xấu nhất.
Tuổi thơ những năm đó là tuổi thơ dữ dội đáng ghét nhất của Bảo Bình. Tự hào chẳng thấy, chỉ thấy cậu vì vậy mà bị ba mắng tan nát nhà cửa mấy chục lần. Rồi cả những việc bé tí liên quan đến máy móc lại đổ thừa là cậu làm. Ức!
Tuy nhiên, niềm đam mê với đồ công nghệ của Bảo Bình không hề vì chuyện cỏn con đó mà lung lay. Khắp nhà trưng đầy mấy cái cúp rồi chứng nhận của cậu trong mấy cuộc thi công nghệ trẻ.
Năm lớp sáu, Bảo Bình đạt giải nhì cuộc thi Công nghệ Lập trình cấp thành phố. Cậu tự hứa phải phục thù.
Năm lớp bảy, Bảo Bình đạt giải nhất cùng cuộc thi. Cậu vẫn chưa thoả mãn.
Năm lớp tám, Bảo Bình đạt giải huy chương vàng cuộc thi Công nghệ Tổng hợp cấp quốc gia. Tạm cho qua.
Bảo Bình còn nhớ, khi cậu định tham gia cuộc thi công nghệ được tổ chức ở Nga, chính cậu đã vì chán nản mà bỏ mặc.
Lần đó, lúc Bảo Bình từ phòng vi tính trở về lớp học, cậu tình cờ nghe được cuộc nói chuyện với bạn cùng lớp của Cự Giải. Rằng cô thích Song Ngư.
Nghĩ lại, lúc đó cậu ngốc thật.
"Quý hành khách xin lưu ý! Còn một giờ nữa chuyến bay đến London, Anh sẽ khởi hành! Xin nhắc lại..."
Bảo Bình đeo tai phone vào, bật âm lượng lớn nhất.
***
"Ghét ghê! Đâu rồi ta?"
Nhìn Cự Giải cứ mải mê lục tung cả cái cặp của mình lên mà tìm gì đó, Thiên Bình vốn nằm trên giường đọc tạp chí thời trang không thể không để ý.
"Tìm gì vậy cậu?"
Chẳng thấy trả lời, chỉ thấy đôi mắt màu nhạt ngấn nước vừa khó chịu vừa giận dữ nhìn cô. Thiên Bình chớp mắt dăm ba cái.
"Quyển tập nháp của mình!"
Nếu đó chỉ là quyển tập nháp bình thường thì chẳng có gì để nói, nhưng đó lại là quyển tập mà Cự Giải thường ngày vì chán mà lấy ra vẽ vời lung tung mới chết chứ! Có mấy bức ngốn sức của cô lắm luôn!!
"A! Nhớ rồi!!"
Thiên Bình còn đang chú tâm vào lại bị Cự Giải tự nhiên la lên làm cho giật mình, đến mức quyển tạp chí trên tay cũng rơi xuống.
"Bảo Bình mượn của mình! Phải đi đòi lại mới được!!"
Nói cho hoa mỹ vậy thôi, là Bảo Bình thản nhiên giật của Cự Giải. Nghĩ đến lại bực quá! Phải đi tìm cậu ta mà giành lại mới được.
Nhìn Cự Giải nói là làm lập tức đứng phắt dậy mà chạy đi, Thiên Bình trở nên hoang mang tột độ. Cô còn chưa kịp lên tiếng thì cô bạn thân kia đã không còn nghe cô nói nữa. Người ta nói giận quá mất khôn mà!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!